Câu trả lời của anh nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người, ai cũng không hiểu anh nói “không cần” là có ý gì, là không cần đưa ra câu trả lời cho Đỉnh Hâm, hay là lật đổ kiến nghị của tôi, cũng hoặc là…
Tôi nhìn sang khuôn mặt vốn đang méo mó khó coi của Mạc Tiểu Kiều bỗng sáng bừng lên, chắc hẳn là cô ta đang nghĩ Bùi Thiên Vũ đã từ chối tôi vì cô ta.
Bùi Thiên Vũ chuyển ánh mắt thâm thúy về phía Y Mộc, mở miệng: “Mời giám đốc Y Mộc quay về báo cáo chi tiết với công ty Bác Ngạn, trò hề này đã làm chậm trễ công việc bình thường của Bác Duệ Thiên Vũ đến gần bảy tiếng đồng hồ, cá nhân tôi sẽ đích thân đưa ra cảnh cáo cho các người! Và người đại diện này, không được phép xuất hiện phục vụ cho đại ngôn Bác Duệ Thiên Vũ chúng tôi nữa.”
Lời nói của anh lập tức khơi dậy sự chú ý của mọi người, lời này có hơi không đúng lắm, đặc biệt là với Mạc Tiểu Kiều, cô ta nhìn sắc mặt bỗng chốc trắng bệch của Lâm Giai, giống như đã hiểu ra cái gì đó? Lén lút nhìn thoáng qua Bùi Thiên Vũ.
Nhưng lúc này, chỉ thấy Bùi Thiên Vũ tập trung nhìn về phía Giản Tịch.
“Nhà thiết kế Giản Tịch, kể từ hôm nay trở đi, Bác Duệ Thiên Vũ sẽ nộp đơn lên công ty hữu hạn Vật liệu xây dựng Đỉnh Hâm, để chỉ định Giản Tịch là nhà thiết kế trang trí của Bác Duệ Thiên Vũ.”
Tôi sững sờ, nhìn về phía Bùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-ly-hon-toi-ho-mua-goi-gio/2569034/chuong-392.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.