Những người đang ngồi ở đây đều tránh né ánh mắt hùng hổ dọa người của Bùi Thiên Vũ, sợ bị anh điểm mặt chỉ tên bắt nêu ý kiến.
Tôi cũng trầm mặc, nhưng mọi người không ai tỏ thái độ thực sự, tôi đành phải nhắm thẳng tới Lâm Giai: “Cô Lâm, cô là người đại diện của cô Mạc đây, cô nói trước đi! Mọi người muốn nghe thử ý kiến của cô!”
Lâm Giai há mồm nuốt nước miếng: “Tôi thấy cũng không tệ lắm, rất thực tế giản dị mà?”
“... Rác rưởi! Đây là rác rưởi thì có!” Nhà thiết kế vừa ném bút ban nãy thực sự rất ngay thẳng, anh ta lộ rõ vẻ khinh thường, thật ra anh ta không quản nhiều như người khác, đó chắc chắn là một người thẳng như ruột ngựa: “Loại trang trí kiểu này chẳng khác gì thứ rác rưởi, xin hỏi rốt cuộc các người có hiểu biết gì không? Hay là chỉ biết ở chỗ này khua chân múa tay thôi?”
“Anh Bùi, thứ như này đem ra là để đập vỡ bảng hiệu Bác Duệ Thiên Vũ hay sao? Thử hỏi, những người ngồi ở đây, vị nào muốn mua nhà ở, bị làm thành cái loại rác rưởi như thế này, còn ai dám mua nữa chứ? Loạn hết rồi?”
Nhà thiết kế này thật sự ngông cuồng! Anh ta gọi thẳng tên Bùi Thiên Vũ, những người khác đều lén nhìn về phía Bùi Thiên Vũ, trong lòng chắc chắn đang thầm nhạo báng tên đầu đất này thật sự không biết trời cao đất dày là gì.
Nhiếp ảnh gia cũng nhìn lướt qua Bùi Thiên Vũ, sau đó lấy hết can đảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-ly-hon-toi-ho-mua-goi-gio/2569032/chuong-391.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.