Khang Thánh Triết nói muốn sờ một chút, nhưng tay hắn lại không thành thật chạm vào lưng Vưu Lương Hành mà dọc theo đường cong cột sống, di chuyển một đường tới eo, thoáng chốc sau ngón tay đã tới đai lưng của Vưu Lương Hành.
Chỉ cách một lớp quần áo đơn bạc, ngón tay của Khang Thánh Triết bóp lấy eo thịt của Vưu Lương Hành, không đau không ngứa, nhưng cực kỳ bóng bỏng.
Vưu Lương Hành cả giận:
"Cậu làm gì đó."
Khang Thánh Triết: "Tôi đang xem anh có đứng thẳng hơn tôi hay không."
Dù miệng thì nói vậy nhưng tay hắn vẫn không thu lại, Vưu Lương Hành hừ lạnh một tiếng:
"Ai xem như vậy?"
Khang Thánh Triết dõng dạc nói:
"Tôi xem như vậy đó."
Vưu Lương Hành: "...."
Mặt kẻ này dày tới mức này rồi, Vưu Lương Hành quả thật không có biện pháp, đánh lại không thể dùng sức đánh, chỉ có thể không nhẹ không nặng xoay người, tung chân đá văng hắn ra.
"Khang Thánh Triết, tôi đang nói chuyện đứng đắn với cậu."
Khang Thánh Triết lộ ra nụ cười, hì hì nói:
"Tôi không đứng đắn sao?"
Người này mà đứng đắn thì người đứng đắn trên thế giới này tuyệt chủng hết rồi. Vưu Lương Hành sôi máu, hung hăng vỗ một chưởng lên lưng Khang Thánh Triết, kẻ này hứng chịu một bàn tay, thân hình ưỡn lên phía trước.
.... Đột nhiên đứng thẳng thành công.
Vưu Lương Hành cả kinh, nhất thời quên việc mình đang tức giận, vội vàng nói:
"Nhanh nhớ kỹ, đúng là tư thế này."
Khang Thánh Triết ừ ừ đáp lời, trên thực tế chịu đựng không được hai giây, tư thế lại khôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-lai-han-thanh-vu-em-ngu-dung/1163882/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.