Tầm mắt rõ ràng như thế, Lương Sở Hàm hỏi:
"Học trưởng muốn tìm người sao?"
Bị một câu chọc phá, Liêu Túc cười nói:
"Tiểu Lâm Từ đâu?"
Nhắc tới Lương Sở Lâm, trên mặt Lương Sở Hàm mang theo chút ý cười:
"Tìm nó sao, nó không ở bên này."
Nói xong, cô lại cười rộ lên.
Vưu Lương Hành nhìn về phía đội ngũ nam sinh của khoa Văn học, quét mắt nhìn một lượt, quả nhiên không nhìn thấy bóng dáng của Lương Sở Lâm, đồng dạng cũng không nhìn thấy Khang Thánh Triết trong đó.
"Ô, kỳ quái nhỉ, người ở đâu rồi."
Liêu Túc kêu kêu gào gào một thoáng chợt nhìn thấy ý cười doanh doanh của Lương Sở Hàm, linh quang chợt lóe, tỉnh ngộ nói:
"Không thể nào, Tiểu Lâm Tử bị phân sang nơi khác?"
Lương Sở Hàm gật gật đầu, Vưu Lương Hành hiểu rõ, sau khi chương trình học quân sự đi vào giao đoạn chính thức, đội ngũ sẽ tiến hành điều chỉnh lại một lần nữa, tiêu chuẩn để điều chỉnh đội ngũ cực kì đơn giản và thô bạo đó là: Chiều cao.
Lấy chiều cao làm chuẩn, khó trách Lương Sở Lâm sẽ bị điều đi.
"Trách không được, tôi quên mất chuyện này, hiện tại Tiểu Lâm Tử đang ở trong đội ngũ nào nhỉ? Đúng rồi còn K... Khang Thánh Triết, tôi cũng không thấy hắn đâu."
Không biết có phải do kích lệ Liêu Túc nhớ tới Khang Thánh Triết hay không mà Vưu Lương Hành có kiên nhẫn chờ đợi đáp án, Lương Sở Hàm hứng thú vui đùa, nói:
"Hai người có muốn thử tìm xem hay không?"
Lương Sở Hàm đã nói như vậy nhất định được không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-lai-han-thanh-vu-em-ngu-dung/1163881/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.