Bị hôn trán một cái làm Tô Tễ Tinh như bị trúng định thân chú, trừ đôi mắt còn chuyển động, còn lại cả người cậu đều cứng ngắc bất động.
Hạ Xán cậu ta cậu ta cậu ta làm gì cái gì vậy?!
Cậu ta vừa mới hôn tôi đấy à?
Chết rồi chết rồi!
Tôi coi cậu ta là anh em, vậy mà cậu ta lại muốn làm tôi?
Đảo ngược cốt truyện kiểu này cũng quá con mịa nó kích thích rồi, đúng không?
“Choáng rồi?” thấy Tô Tễ Tinh vẫn đứng yên bất động ở đó như bức tượng, Hạ Xán buồn cười nói, “Còn không tỉnh lại, là muốn được hôn nữa phải không?”
Nói rồi cúi xuống làm bộ như lại muốn hôn, Tô Tễ Tinh lập tức bừng tỉnh, cậu theo bản năng duỗi tay che miệng Hạ Xán, thanh âm run rẩy: “Cậu, cậu có chuyện, có chuyện thì nói, đừng động tay động chân...”
Hạ Xán phát ra một tiếng cười khẽ từ trong cổ họng, anh nhếch khóe miệng, đôi môi mấp máy trong lòng bàn tay Tô Tễ Tinh, “Là miệng của tôi động mà.”
“...” Tô Tễ Tinh đỏ mặt trừng anh, mở miệng ra là nói lời lưu manh, cái người này còn biết xấu hổ không hả?
Hạ Xán thẳng người lui về sau, từ trên cao nhìn xuống Tô Tễ Tinh đang cuộn tròn trên sô pha, “Giờ biết không phải nằm mơ rồi chứ? Cậu có lời gì muốn nói không?”
“Muốn nói cái gì?” Tô Tễ Tinh thấy cổ họng mình khô khốc, cậu khẩn trương ho khan một tiếng, thấp giọng nói, “Cậu đột ngột quá, đang yên đang lành, sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-xuyen-thanh-vat-hi-sinh-ta-khien-nam-chinh-tro-nen-noi-tieng/2993921/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.