Tô Tễ Tinh cảm thấy bây giờ dù cậu có ba cái mồm cũng không giải thích nổi chuyện này, cậu đá đá chân Hạ Xán ý bảo anh cởi trói trên cổ tay cậu đã, rồi nhặt đống quần áo rơi vãi trên đất mặc lại, chỉ hận sàn nhà không thủng một cái lỗ ngay lúc này cho cậu nhảy vào.
“Cô ơi, cô nghe bọn cháu giải thích đã, cháu... Bọn cháu...”
Hạ Xán ngắt lời Tô Tễ Tinh, bình tĩnh đứng dậy, đối diện với Hạ Tinh nói, “Mẹ, mẹ về từ lúc nào vậy? Sao về cũng không nói tiếng nào.”
Hạ Tinh đanh mặt, “Nghe ý của con, thì là tại mẹ về không đúng lúc hả?”
Tô Tễ Tinh dẫm chân Hạ Xán một cái, nhỏ giọng trách: “Nói chuyện với cô kiểu gì thế!”
Hạ Xán: “Con không có ý này.”
“Vậy ý con là gì? Mấy đứa, vừa mới, như thế, rồi như thế...” Hạ Tinh cũng khó mở miệng nói ra, khoa tay múa chân một lúc thì dậm chân nói, “Là làm gì hả?”
Hạ Xán cười, nói như không có việc gì, “Đều thấy hết cả rồi, mẹ cảm thấy là đang làm gì?”
Hạ Tinh nhướn mày, tay chống nạnh chỉ vào Hạ Xán, “Tên nhóc thúi tha này, đây là thái độ nói chuyện với mẹ của con đấy hả? Có tin mẹ đánh con không hả?”
Tô Tễ Tinh sợ hai mẹ con tranh cãi khiến sự việc không thể vãn hồi, vội đứng chắn trước Hạ Xán, vẻ mặt hối lỗi nói: “Cô ơi, cô đừng giận, đều tại bọn cháu không tốt.”
Hạ Xán ôm bả vai Tô Tễ Tinh, thản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-xuyen-thanh-vat-hi-sinh-ta-khien-nam-chinh-tro-nen-noi-tieng/2993877/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.