Dưới sự đồng tâm hiệp lực của nhiều người, cuối cùng thì đội sản xuất cũng đã trồng lúa mì xong. Những khe rãnh tung hoành ngang dọc khắp mảnh đất nâu màu mỡ, chỉ còn chờ hạt lúa mì chôn dưới đất mọc rễ nảy mầm.
Việc đồng án của đội sản xuất còn rất nhiều, nhưng đại đội trưởng thấy mọi người vất vả mấy ngày nay nên đã cho cả đội nghỉ ba ngày, tránh việc mọi người bị kiệt sức.
Cuối cùng cũng được nghỉ ngơi, Đường Cẩm vừa vui vẻ vừa phấn khích. Trồng lúa mì xong giống như là hoàn thành chuyện lớn gì đó. Cô đấm eo, thảo nào người của thời đại này không mập nổi, cày bừa vụ xuân xong thì cũng mệt muốn chết rồi.
Đường Cẩm vốn định nấu một bữa thật ngon để khao bản thân, nhưng không bột đố gột nên hồ. Thứ Đường Cẩm ăn nhiều nhất là khoai lang đỏ, đến nỗi bây giờ nhìn thấy nó là cô tự động cảm thấy ngán, sủi cảo rau dại và mì làm từ bột ngô cũng đã được xem là mỹ vị, dùng dầu xào rau phải có giới hạn, tráng miệng cũng chỉ có mâm xôi dại.
Dần dần Đường Cẩm cảm nhận được cái gì gọi là bần cùng.
Gia vị trong tủ sắp dùng hết, vừa lúc có thời gian rảnh, Đường Cẩm bàn bạc với Lục Trầm ngày mai đến thị trấn một chuyến.
Đại đội sản xuất Hồng Táo không quá mức hẻo lánh, mấy đường đất đến thị trấn đều tương đối thoáng đãng. Đại đội gần với thị trấn Tây Sơn nhất, đi khoảng chừng bốn mươi phút là đến.
Mặc dù thị trấn Tây Sơn chỉ có mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-xuyen-thanh-nu-phu-nien-dai-van-toi-giau-len-nho-my-thuc/4601369/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.