Đường Cẩm không có hứng thú ở lại để nghe Trần Nguyệt Thanh khóc lóc. Mọi chuyện đã được giải quyết, cô liền đi ra bên ngoài trạm y tế. Thấy sắc trời dần ảm đạm, cô liền bước đi nhanh hơn, mới đó mà đã trễ đến vậy.
Đại đội còn chưa có điện, từng nhà không thắp nến thì cũng chỉ có đốt đèn dầu. Lục Trầm vội vàng làm việc, có lẽ là sẽ về trễ. Bây giờ còn chưa nấu cơm, nếu như cô về chậm một chút nữa thì cũng chỉ có thể đốt đèn dầu vào bếp, quá bất tiện.
Đường Cẩm bắt đầu tăng tốc, nhưng khi cô về đến nhà thì thấy khói đã bốc lên. Thông qua cửa phòng bếp được làm bằng tre, có ánh lửa màu cam nhảy lên, có thể thấy một bóng người đang bận rộn ở bên trong.
Lúc Đường Cẩm đi vào, cô thấy Lục Trầm đang xoa bột mì. Có một nồi to đang bốc hơi, nước canh quay cuồng, bên cạnh có một bát bột và rau xanh, hẳn là anh định nấu bánh canh rau.
Lục Trầm ngẩng đầu, nghi hoặc hỏi: “Về rồi? Sao về trễ vậy?”
Vốn dĩ tâm trạng của Đường Cẩm đang không tốt, nhưng sau khi nhìn thấy sắc mặt ôn hòa của chồng, cảm xúc của cô liền dịu lại. Cô thêm củi vào bếp lò, sau đó dứt khoát lấy bát đũa: “Đợi lát nữa em kể cho nghe.”
Đường Cẩm cầm bát đũa đi đến bên bàn nhỏ, rồi đặt cây bạch lạp to bằng ngón tay cái lên bàn. Trông có vẻ đơn sơ, nhưng nghe tiếng côn trùng kêu ở bên ngoài làm người ta có cảm giác yên bình đến lạ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-xuyen-thanh-nu-phu-nien-dai-van-toi-giau-len-nho-my-thuc/4601364/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.