Thiếu niên không biết yêu hận, cả đời chỉ rung động một lần duy nhất (2)
4.
Hắn cứ thế tặng người ta chiếc vòng tay mẹ mình để lại.
Nếu bà biết thì có tức giận không nhỉ.
5.
Mặc xong áo giáp, khi hắn lên ngựa theo cha đến biên cương thì nhịn không được ngoái đầu nhìn lại.
Tỷ tỷ khóc trôi cả son phấn, vừa khóc vừa dặn dò cẩu đệ đệ phải lành lặn trở về.
Hắn gật đầu đáp ứng.
Gần đến biên ải, binh sĩ dừng lại nghỉ ngơi. Hắn xuống ngựa, vừa quay đầu thì chợt trông thấy một thiếu niên khoác áo choàng vải thô đi theo sau bọn họ.
Thiếu niên nhìn quanh hồi lâu mới phát hiện Lý Miện đứng đầu hàng.
Lý Miện vừa trông thấy đôi mắt đen láy kia thì sững sờ.
Hắn nghe đối phương đang gọi tên mình.
Hắn không ngờ y sẽ đến đây nên nhất thời chẳng nói được gì, chỉ biết nhìn thiếu niên chạy nhanh tới rồi cởi xuống mũ trùm để lộ khuôn mặt tươi cười.
Rốt cuộc Lý Miện tìm lại được giọng nói, hắn hỏi Kiêm Minh: "Sao ngươi lại tới đây?"
Kiêm Minh: "Liễu Hi nói ngươi phải ra biên cương, nàng nói rất nguy hiểm nên ta tới tiễn ngươi."
Lý Miện cúi đầu nói: "Ồ."
Kiêm Minh lấy từ trong vạt áo ra một sợi dây đỏ buộc đồng xu đưa cho Lý Miện rồi nhoẻn miệng cười lộ ra hai chiếc răng khểnh: "Lý gia đệ đệ, mẹ ta nói dây đỏ buộc đồng xu có thể đem lại bình an, ngươi phải khỏe mạnh trở về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-thu-phao-hoi-bi-cong-ba-bat-coc/3722424/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.