"Anh xin lỗi..."
Sau khi Lâm Tranh nói ra ba từ này, hắn lại cảm thấy thật mỉa mai.
Đây không phải là lần đầu tiên hắn nói lời xin lỗi với Triều Từ.
Cũng không phải là lần đầu tiên hắn làm tổn thương cậu sau khi nói lời xin lỗi.
Ánh mắt của Triều Từ không đặt lên Lâm Tranh mà chỉ nhìn vô định về phía trước.
Cậu không hề để ý đến lời xin lỗi của Lâm Tranh —— Đúng như Lâm Tranh nghĩ, lời xin lỗi của hắn thật vô nghĩa và nực cười đối với Triều Từ. Thật lâu sau, cậu mới khẽ nói: "Bây giờ, tôi đã không còn tuyến thể nữa."
"Không còn độ phù hợp, trở thành một kẻ lập dị không có giới tính." Cuối cùng cậu cũng nhìn thẳng vào khuôn mặt của Lâm Tranh, "Đối với anh, tôi không còn giá trị gì nữa."
Mỗi câu, mỗi chữ của Triều Từ đều như nhát dao cứa vào trái tim của Lâm Tranh.
Lâm Tranh mở miệng, nhưng cổ họng của hắn dường như bị nghẹn lại.
Hắn muốn nói với Triều Từ, hắn không phải vì độ phù hợp mà liên tục dây dưa với cậu, mà chỉ vì... hắn yêu cậu.
Đó là câu trả lời mà trước đây hắn không muốn thừa nhận, nhưng nó đã xuất hiện lặp đi lặp lại trong tâm trí của hắn trong vài tháng qua. Bất cứ lúc nào, trong hiện thực hay trong ảo tưởng, đều có một giọng nói nói với hắn điều này.
Hơn hai mươi năm qua, Lâm Tranh chưa từng làm việc nào khiến hắn phải hối hận.
Ngoại trừ việc liên quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-thiet-lap-lop-xe-du-phong-hen-mon-sup-do/3351133/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.