Mối quan hệ giữa Triều Từ và Lâm Kỳ ngày càng thân thiết hơn.
Dù cậu đã mệt mỏi vô cùng, đã dừng bước ở giữa chừng. Nơi cậu đứng không có ánh nắng mặt trời, cũng không có giọt mật ngọt ngào, nhưng ít nhất đã không còn gai góc.
Phía sau là những chiếc gai mà đôi chân trần của cậu đã từng bước qua, phía trước là đầm lầy và vực sâu thăm thẳm, còn ở phía cuối tầm mắt là ánh trăng bạc đang tỏa sáng. Cậu có thể nhìn thấy nó nhưng không biết nó cách bao xa.
Vốn dĩ Triều Từ đã từ bỏ, quãng đời còn lại cậu không còn muốn bước tiếp nữa.
Nhưng cho đến khi cậu gặp được Lâm Kỳ.
Anh ấy không phải là một thiên thể nhạt nhòa, mà là mặt trời đang tỏa sáng và rực rỡ, như làn gió mát thoảng qua tai, như chén rượu ngọt cầm trong tay, là hình ảnh của tất cả những điều tốt đẹp và ấm áp nhất.
Lâm Kỳ cảm nhận được những vết thương trong quá khứ của Triều Từ, anh ôm lấy sự sợ hãi và trốn chạy của cậu, dùng cách dịu dàng nhưng không cho phép cậu từ chối, để thể hiện tình yêu với chú chim mỏi cánh này.
Sau khi vượt qua sự xa lạ và trốn tránh ban đầu, dần dần, bọn họ tiến tới tình cảm tự nhiên và thân mật nhất.
Khi vừa mới quen biết Lâm Kỳ, Triều Từ đã cảm thấy Lâm Kỳ là một người thật kỳ lạ, cậu không biết người này làm nghề gì.
Có lúc anh ta vẽ tranh, có lúc đi ngắm sao trời,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-thiet-lap-lop-xe-du-phong-hen-mon-sup-do/3351122/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.