Triều đại lão không quá mức để tâm đến vấn đề bữa tiệc này cho lắm, việc khiến y cảm thấy lo lắng hơn cả chính là kỳ dịch cảm của mình.
Chỉ là vấn đề này cũng không dễ mở miệng nói với đàn em dưới tay. Đám người Vương Đại Vi luôn lanh lợi một cách khó hiểu, có thể lý giải lời y nói sang một hướng không hiểu kiểu gì luôn, trong thời điểm như thế này, Triều Thu cũng chẳng muốn tự rước việc vào người.
Nhưng Triều Viễn thì lại không như thế. Mọi người đều biết rõ rằng não bộ của Triều tam thiếu được bảo tồn tương đối tốt, nên vẫn chưa được khai phá chút nào cả.
So với mấy đứa đàn em, hiển nhiên Triều Thu càng thấy yên tâm hơn khi hỏi cậu ta: "Cậu đã trải qua kỳ dịch cảm như thế nào?"
Triều tam thiếu còn đang đắm chìm trong nỗi khiếp sợ của việc anh hai thế mà muốn đến bữa tiệc gây rối, nghe vậy liền há hốc mồm: "Hả?"
"Hả cái gì," Triều đại lão nhíu mày, "Cậu đã trải qua chưa?"
Lúc này Triều Viễn mới phục hồi lại tinh thần, vội vàng nói: "Đã trải qua rồi, đương nhiên đã trải qua."
Cậu ta nhìn Triều Thu, lại có chút chẳng hiểu gì, "Anh hai, anh hỏi cái này làm chi á?"
Triều Thu thuận miệng lừa gạt thằng nhóc ngốc này: "Hiểu biết thêm."
Triều Viễn quả nhiên đã tin không chút nghi ngờ, thành thật trả lời: "Em không có hứng thú với Omega, chủ yếu là uống thuốc ức chế thôi."
Thuốc ức chế ư... Triều đại lão thấy hơi nhức đầu.
"Nếu thuốc ức chế không có tác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-the-than-thu-bi-dung-hong-dau-oc/727650/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.