Một lúc sau, đám đàn em ôm theo chăn gối bị đại lão đuổi ra ngoài hai mặt nhìn nhau, trên mặt tràn ngập vẻ mông lung.
—— Sao lại như thế này.
Không phải bảo là bao ai cũng được hay sao —— vì sao bọn họ lại không được?
Đàn em không hiểu, đàn em thấy tủi thân.
Hơn nữa nhìn bọn họ cũng đâu có xấu xí đâu, rõ ràng sàng lọc còn lại toàn những người vô cùng ưu tú rồi. Tiêu chuẩn đến mức này rồi mà lão đại vẫn thấy ngứa mắt?
Các đàn em không khỏi chuyển ánh mắt về phía người cố vấn, nhìn một cách sâu kín.
Người cố vấn: ".........."
Người cố vấn không hề hoảng loạn dưới ánh nhìn của bọn họ, "Cái này cũng hợp tình hợp lý."
Tất cả mọi người của Nanh Sói đều đang chờ đợi xem gã ta giải thích xem hợp tình hợp lý ở chỗ nào.
Người cố vấn: "Dù sao thì thỏ không ăn cỏ gần hang."
Huống chi, Triều đại lão không phải thỏ, ngược lại càng uy mãnh giống dã lang sơn báo hơn.
"Điều mà chúng ta cần lo lắng bây giờ, chính là việc phải làm như nào để có thể giải quyết lo âu cho lão đại."
Vương Đại Vi trầm tư: "Có lý."
Đúng, đúng như thế, cho dù bọn họ có suy nghĩ vòng vo đủ kiểu đến mức sắp tạo thành bão táp, Vương Đại Vi vẫn cảm thấy đối phương nói rất có lý....
Ít nhất thì so với gã chẳng hiểu cái gì cả thì mạnh hơn rất nhiều.
Chân trời thiếu gì cỏ thơm, việc gì cứ phải tìm cỏ bên chân mình chứ.
Nếu đã nói như vậy, giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-the-than-thu-bi-dung-hong-dau-oc/727649/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.