Cùng lúc đó, Triều đại lão đang chăm chú nhìn Omega trước mắt mình.
Không còn bị che phủ bởi khăn quàng nữa, lộ ra là một gương mặt thanh tú sạch sẽ, vẻ mặt còn hơi lộ ra chút vẻ ngỡ ngàng.
A.
Triều đại lão nghĩ thầm, đáng yêu ghê.
Thật là một Omega nhỏ bé ngọt ngào mềm mại biết bao.
Vốn dĩ Triều đại lão có một cái tật xấu là hay thương hương tiếc ngọc, hiện giờ đối mặt với một O lớn lên trông đáng yêu như này, thanh âm của y cũng không nhịn được mà càng ôn nhu hơn, cứ như sắp chảy nước đến nơi: "Còn lạnh không?"
Tầm mắt của Omega bé nhỏ dừng lại trên khuôn mặt còn nhỏ hơn so với mặt của mình, im lặng trong chốc lát, cuối cùng vẫn chậm rãi lắc đầu.
"Không lạnh."
Giọng nói của hắn trong trẻo nhưng lạnh lùng, khá tương xứng với khí chất của hắn.
Triều Thu đưa tay về phía hắn.
Giản Nhiêu không nhịn nổi phải dừng lại một lúc.
Đã ba năm rồi hắn không quay về tinh cầu Thủ Đô, trong ba năm này, hắn dùng hết sức lực của mình để chém giết ở dưới tầng lớp thấp nhất, cố gắng phát triển thế lực của riêng mình... Hắn gần như đã quên mất cách đóng giả một Omega trong xã hội thượng lưu.
.... Người này duỗi tay ra để làm cái gì? Đây là lễ nghi xã giao mới của Omega ư?
Cũng không phải không có khả năng.
Dù sao trước kia khi hắn còn ở Hoang tinh, các Omega ở đó ngày ngày đều dắt tay nhau đi vệ sinh, gặp mặt còn chào hỏi ríu rít. Bây giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-the-than-thu-bi-dung-hong-dau-oc/257216/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.