Cùng lúc đó, Vương Đại Vi, không, là Lý Cẩu Đản, còn đang rất cung kính quỳ gối trước mặt Triều Thu.
Triều Thu thật sự không hiểu, rốt cuộc cái nhóm Lý Cẩu Đản này đã phát hiện ra thân phận đại lão của y từ đâu.
Chẳng lẽ là bởi khí chất của y quá mức xuất sắc đến mức không thể che đậy được?
Điều khiến y mê muội nhất chính là Lý Cẩu Đản kia cứ liên tục rót vào tai y những lời tâng bốc đến tận mây xanh, như thể y đã làm được chuyện gì ghê gớm lắm...
Điều này quả nhiên làm Triều thái tử mê muội. Dù sao thì y cũng có hùng tâm tráng chí ấy thật mà, chẳng qua là chưa bắt đầu thôi.
Một viên gạch hay một viên ngói ở La Mã còn chưa có [1], tại sao đối phương lại có thể tiên đoán được?
[1] Ở thành La Mã, từng viên gạch hay viên ngói dường như đều có cố sự của riêng nó, cần được chúng ta tìm tòi nghiên cứu, biểu tượng cho quyền lực, chính trị trong thành... Ở đây ý Triều Thu là sao chưa có mùi mà đã đánh hơi giỏi thế!
Vương Đại Vi dùng giọng điệu cực kỳ nhiệt tình, nói: "Ngài không cần phải khiêm tốn với tôi."
Gã đè thấp âm thanh, thần thần bí bí nói: "Hẻm Hoa Chi..."
Ngược lại giống như ám hiệu kết nối.
Triều đại lão cẩn thận ngẫm nghĩ, cũng chỉ có thể nhớ ra bản thân đã từ chối một đám học sinh tiểu học quy phục ở hẻm Hoa Chi, cầm đầu chính là nhóc mập lắm mồm rất thích gửi tin nhắn cho y.
—— Nhưng vấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-the-than-thu-bi-dung-hong-dau-oc/257210/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.