..... Chao ôi.
Triều đại lão tự nói trong lòng, đúng là một cái tên hay.
Y nhìn nhóm người trước mắt mình, càng không hiểu: "Vậy mấy người tụ tập ở đây làm cái gì?"
Vương Đại Vi nghẹn ngào hồi lâu, mới nói: "Chúng tôi.... Chúng tôi...."
Ánh mắt của gã dừng lại ở trên cánh cửa mở toang đằng sau Triều Thu, đột nhiên nhanh trí nói: "Bọn tôi thấy cậu có vẻ định chuyển nhà, nên định tới để hỏi xem có cần giúp cái gì hay không!"
Lời vừa nói ra, nhóm đồng bọn của gã cũng điên cuồng gật đầu phụ họa ngay lập tức: "Đúng đúng, chúng tôi định xem thử xem có thể giúp được cậu việc gì hay không ấy mà."
"Được giúp đỡ người khác bọn tôi rất vui!"
Đinh Việt nhìn chằm chằm bọn họ, tròng mắt nó như sắp muốn rớt ra khỏi hốc mắt.
Cái tình huống gì đây, nó hoảng hốt suy nghĩ, chẳng có lẽ Triều Thu đã hạ cổ cho mấy người này....
Bọn họ?
Giúp đỡ người khác??
Nói ra cũng không ai thèm tin đâu!
Chỉ có mắt của Triều đại lão sáng lóe lên —— thật sự là cần cái gì thì cái đó đến mà, nhà này của y đã rất lâu rồi không có người ở, chỗ nào chỗ nấy đều bị phủ lên một tầng bụi bặm, muốn quét dọn cũng vô cùng phiền phức.
Y quan sát nhóm người này thêm một lần nữa, ánh mắt dừng lại trên bộ đồ lao động công nhân có kiểu dáng hơi đồng nhất của mấy người này một lúc, Vương Đại Vi rất chột dạ kéo ống tay áo đang xắn lên của mình xuống, hoàn hảo che đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-the-than-thu-bi-dung-hong-dau-oc/257209/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.