Nhiếp Âm Chi vừa mới chạm đến hô hấp nhàn nhạt của Cố Giáng chợt thấy hắn mở mắt, còn chưa kịp đắc ý thì trời đất trước mắt đột nhiên quay cuồng.
Chờ nàng phục hồi tinh thần đã không biết bị kéo vào một chỗ quỷ quái nào đó, chất lỏng lạnh lẽo bao phủ thần thức của nàng, trong nước có thứ gì đó lấp lánh, màu sắc sặc sỡ, vừa mê ly lại vừa ảo mộng.
Nhiếp Âm Chi ngâm mình trong nước, cảm thấy cả người sảng khoái, rên rỉ một tiếng, không muốn động đậy chút nào.
Giọng nói Cố Giáng từ bên ngoài truyền tới, có chút mơ hồ không rõ: "Đây là suối Ngũ sắc, có thể chữa khỏi mọi vết thương, bao gồm cả vết thương trên thần hồn của ngươi."
Trên đời có thứ tốt như thế ư?!
"Vậy cơ thể ta thì sao?"
Cố Giáng dường như nghe được câu hỏi của nàng, chậm rì rì đáp lại: "Bổn toạ sẽ giúp ngươi trông coi nó thật tốt."
Hai chữ "thật tốt" được hắn nhấn mạnh, mang theo chút khẩu khí uy hiếp không đau không ngứa.
Nhiếp Âm Chi vuốt ve cổ tay mình, ấn chú vẫn cuốn lấy thần hồn và cơ thể nàng như cũ.
Lúc nãy nàng định cưỡng hôn Cố Giáng, tuy bình thường ma đầu vẫn luôn nhẫn nhục chịu đựng nhưng nhỡ may hắn lại đặc biệt coi trọng trinh tiết của bản thân thì sao?
Cho nên để đề phòng Cố Giáng thẹn quá hoá giận mà đánh nàng, Nhiếp Âm Chi đã tính trước nên đã mở hình thức "Di dời thương tổn".
Cho nên cho dù bây giờ Cố Giáng muốn làm gì với cơ thể nàng thì bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-the-than-nu-phu-thay-lan-dan/1073639/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.