17
Bị Cố Thụy làm phiền, tôi chưa kịp tạm biệt tử tế với Thẩm Tê Đình thì đã bị dì quản lý ký túc xá thúc giục, phải vội cùng đám Trương Duyệt Duyệt trở về.
Nhóm Thẩm Tê Đình chờ chúng tôi vào ký túc xá mới đi.
Tôi lo lắng nhắn tin hỏi anh: "Giờ này mấy anh về phòng đây?"
Thẩm Tê Đình bộc lộ phong thái của đại ca học đường: "Không sao, nói một tiếng với quản lý là được."
Tôi: "..."
Đáng giận, lại tạo cơ hội cho anh khoe khoang rồi!
Trương Duyệt Duyệt ở cạnh tặc lưỡi: "Sở Huỳnh, nhìn cậu cười kìa... Coi chừng giấc mơ tối nay..."
Tôi vội bịt miệng cô ấy lại.
Tôi thật sự cái miệng của Trương Duyệt Duyệt sẽ nói ra điều gì đó khơi dậy trí tưởng tượng của tôi.
Như thế ảnh hưởng rất lớn đến hình ảnh của tôi trước mặt Thẩm Tê Đình.
Dù gì cũng phải giữ lại chút hình tượng.
Tôi nhanh chóng đi vào mộng đẹp.
Giấc mơ lần này quay về thời cấp ba.
Trong mơ, tôi nhìn thấy hình ảnh của mình đến trường tan học mỗi ngày.
Thỉnh thoảng ở trên đường tôi sẽ ngồi xổm xuống trêu đùa với mèo.
Tôi hỏi chủ tiệm sách xem cuốn tạp chí định kỳ mình đặt mua đã có chưa.
Mỗi một thước phim đều là cuộc sống hàng ngày của tôi.
Kỳ lạ là thời cấp ba tôi cũng từng mơ như vậy.
Hình như từ lúc ở bên Cố Thụy, giấc mơ này không còn xuất hiện nữa.
Nói ra nghe có vẻ tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-that-tinh-toi-keu-gao-trong-giac-mo-cua-dai-ca-hoc-duong/3645136/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.