Ta há hốc mồm kinh ngạc. Quả nhiên phía sau Tư Mã Túc có một phụ nhân phúc hậu, tròn trịa, mặt mày tươi cười đi theo.
Nhà giàu đúng là chu đáo quá.
Cố Yến Thanh từ chối mãi, cuối cùng nói vẫn muốn ở lại chỗ ta cho đỡ phiền phức.
Nghe đến đây, Tư Mã Túc ngẩn người ra một hồi lâu, rồi đỏ mặt tía tai hỏi: "Cố huynh, huynh muốn lấy Hạnh Hoa sao?"
Câu hỏi quá thẳng thừng khiến cả ta và Cố Yến Thanh đều sững sờ.
Cố Yến Thanh im lặng không nói.
Tư Mã Túc quay sang ta, nghiêm nghị hỏi: "Hạnh Hoa, ngươi muốn gả cho Cố huynh sao?"
Ta lắp bắp: "Đương... đương nhiên là không rồi! Sao huynh lại nghĩ vậy chứ!"
"Không phải ta đa nghi, mà là hai người trước vốn là chủ tớ, nay đã đường ai nấy đi, lại ở chung một nhà như vậy, thật không hợp lẽ thường. Nếu sau này hai người nên duyên phu thê thì với tư cách là bằng hữu, ta tất nhiên sẽ chúc mừng. Nhưng nếu không, việc này sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của cả hai, ta là bằng hữu của hai người, không thể không khuyên can."
Ta cảm thấy mặt mình nóng bừng, vội nói: "Đương nhiên là không rồi! Chỉ là Cố ca ca trước đây từng có ơn với ta, nên ta không muốn huynh ấy không có ai chăm sóc. Huynh ấy sắp thi rồi, không thể để bị bệnh nữa."
Tư Mã Túc thở phào nhẹ nhõm: "Vậy ta quyết định thay hai người nhé. Cố huynh, huynh đưa Trương đại nương về nhà đi. Hạnh Hoa, muội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-thanh-than-cung-trang-nguyen/3730022/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.