Chắc hẳn Cố huynh vốn đã thấy trong người không khỏe, lại thêm say rượu, nhiễm lạnh cả đêm nên mới sốt cao như vậy.
Tư Mã Túc đầy vẻ hối lỗi: "Đều tại ta cả. Nếu hôm qua ta không rủ Tống công tử đến, chắc Cố huynh cũng không đến nỗi bệnh nặng thế này."
Son phấn ta còn đang làm dở, Ngưng Hương và Tiến Bảo lại còn nhỏ, không biết có thể quán xuyến cửa hàng được không, nên ta phải quay về. Lại không thể bỏ mặc Cố Yến Thanh không ai chăm sóc, Tư Mã Túc thì vụng về, chẳng biết trông nom ai bao giờ. Thế là chúng ta đưa Cố Yến Thanh về cửa hàng của ta.
May sao phòng phía bắc trên lầu hai còn trống, chúng ta tạm thời an trí hắn ở đó.
Đến tối, Cố Yến Thanh tỉnh lại. Tư Mã Túc đã về rồi, ta đang ngồi dưới ánh nến kiểm kê sổ sách, thấy vậy vội bưng cháo và thuốc đến cho hắn.
Giọng Cố Yến Thanh khàn đặc: "Ta... đang ở đâu đây?"
Ta thuật lại mọi chuyện, hắn nói lời cảm tạ, nhưng có vẻ vẫn còn mệt mỏi.
Sợ hắn đêm về lại nhiễm lạnh, ta đắp thêm một chiếc chăn cho hắn rồi mới dọn bát, yên tâm ra về.
Hôm sau, Cố Yến Thanh đã có thể xuống lầu, nhưng sắc mặt vẫn còn rất kém.
Ta thầm nghĩ, chúng ta cũng chỉ mới hai, ba tháng không gặp, sao hắn lại gầy đi nhiều đến vậy?
Ngưng Hương bưng cơm canh đến, Cố Yến Thanh ngồi ăn dưới sân.
Ta buông việc đang làm xuống, ngồi xuống bên cạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-thanh-than-cung-trang-nguyen/3730021/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.