Đến khi gần tới Kinh thành, ta đã làm cho hắn hai đôi giày, hai bộ quần áo rồi.
Hắn vừa tắm xong bước ra, ta đưa bộ y phục cuối cùng cho hắn, hắn nhận lấy, mỉm cười nói: "Tay nghề của muội quả thật rất tốt."
Ta cũng mím môi cười.
Đưa y phục xong, ta định về phòng mình.
Tuy có hơi sợ ở một mình, nhưng cứ bám lấy Cố Yến Thanh thế này cũng không phải cách.
Hơn nữa về sau…
Nghĩ sắp đến Kinh thành rồi, ta quay lại, nói với hắn: "Chúng ta đến Kinh thành rồi, ta nghĩ, ta sẽ ra ngoài ở riêng."
Hắn nhíu mày, nhìn ta không nói gì.
Thật ra trong lòng ta vẫn không nỡ rời xa hắn.
Ngoài gia quyến của ta, Cố Yến Thanh là người ở bên ta nhiều nhất.
Hơn nữa, hắn rất thông minh, suy nghĩ mọi việc rất chu đáo. Ta một đường làm ăn, những chỗ quan trọng hắn đều giúp ta. Ở bên hắn, dù cho ở trong một căn nhà, ta cũng không lo lắng hắn sẽ bắt nạt ta.
Tuy rằng có lúc không biết vì sao hắn đột nhiên nổi giận, mặt lạnh tanh, nhưng dù hắn có giận, cũng chỉ tự mình tức tối, cũng không đánh mắng ta, còn để ta ở căn nhà hắn thuê.
Ta còn hầu hạ hắn lâu như vậy, chính là bởi vì cải thảo nhỏ trong ruộng trồng lâu rồi, cũng có tình cảm rồi.
Hắn nhất định sẽ bay cao, ta cũng muốn được nhờ, sau này làm ăn, nói với người khác vị quan lớn nào đó là họ hàng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-thanh-than-cung-trang-nguyen/3730007/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.