Ta cũng chẳng còn tâm trạng bán son, ủ rũ trở về nhà.
Tuy căn nhà do Cố Yến Thanh thuê này chẳng to bằng một căn phòng của ta, nhưng ta lại có tình cảm với nơi đây hơn cái phòng không cửa sổ ở nhà phụ mẫu ta.
37
“Muội làm sao vậy?"
Trên bàn cơm, Cố Yến Thanh hỏi ta.
Ta nhìn hắn, đáp: "Phụ mẫu ta hôm nay đến tìm ta."
Ta kể đại khái tình hình cho hắn nghe.
Cố Yến Thanh cười lạnh một tiếng, trên mặt là vẻ khinh miệt và chế giễu không chút che giấu.
Ta hiểu hắn, hắn vốn không muốn lấy ta, chính là không muốn dính dáng đến những người thân thích như phụ mẫu ta.
Ta xấu hổ cúi đầu.
Những giọt nước mắt nóng hổi rơi trên tay.
Dù ta có tràn đầy năng lượng muốn xây dựng cuộc sống, tích lũy của cải đến đâu thì đối với những tổn thương mà phụ mẫu ta mang đến, ta không thể dễ dàng vượt qua.
Đây là một cảm giác bất lực sâu sắc.
Có lúc ta thậm chí ước mình cũng là đứa trẻ mồ côi ăn nhờ ở đậu, như vậy ít ra sẽ không có ai kéo chân sau.
Cố Yến Thanh thở dài, không mấy dịu dàng cầm khăn tay lau nước mắt cho ta
Thấy nước mắt ta càng rơi nhiều hơn, hắn giữ đầu ta, ôm ta vào lòng, n.g.ự.c hắn rung lên, hắn nói: "Sợ gì? Ngay cả tên vô lại như Trịnh Què chúng ta còn giải quyết được, huống hồ là song thân của muội?"
Hắn an ủi ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-thanh-than-cung-trang-nguyen/3730006/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.