"Tức giận rồi sao?"
Hắn cũng không tức giận, cười nói: "Đây mới là bộ mặt thật của muội sao? Cả ngày giả vờ hiền lương thục đức, ôn nhu săn sóc, còn nói cái gì mà thích ta đã lâu, đều là giả vờ sao?"
Ta hung dữ đẩy hắn một cái, vòng qua hắn mà đi.
Hắn đưa tay muốn ngăn ta: "Muội đi làm gì?"
Ta rút đao ra: "Đi làm thổ phỉ! Còn ngăn cản ta nữa thì ta g.i.ế.c ngươi đấy!"Hắn cười lớn, cười đủ rồi mới nói: "Lời đề nghị của muội, ta đồng ý."
Ta đang tức giận, nghe lời hắn nói thì trong nháy mắt liền sững sờ.
Hắn nói: "Nói rõ rồi nhé, sau này nếu ta đỗ đạt, muội phải tự mình rời đi, đừng nói gì ta là kẻ phụ tình, cản trở ta cưới tiểu thư khuê các giúp ta trên con đường làm quan."
Ta vội vàng thề: "Huynh yên tâm! Ta tuyệt đối sẽ không làm vướng chân huynh! Ta còn sẽ chăm sóc huynh, báo đáp huynh!"
Không khí im lặng vài giây, hắn sờ sờ mũi, hơi chột dạ nói: "Nhưng ta không có tiền cho phụ mẫu muội sính lễ."
"Chuyện sính lễ dễ nói."
Ta về nhà, lấy đồ đạc trả lại chỗ cũ.
Sau đó ta và Cô Yến Thanh đến nhà trưởng làng.
Ta khóc lóc nói với trưởng làng rằng ta và Cô Yến Thanh tâm đầu ý hợp, hơn nữa ta đã có con với Cô Yến Thanh, nhưng song thân của ta vì năm lạng bạc mà muốn bán ta cho Trịnh Què, xin trưởng làng giúp đỡ chúng ta.
Trưởng làng là người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-thanh-than-cung-trang-nguyen/3729992/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.