Cố Yến Thanh vẫn từ chối. Hắn nói mình như tượng bùn qua sông, tự thân còn khó bảo toàn, lấy đâu ra tiền cưới ta? Ta bèn nói với hắn, chúng ta có thể "gạo sống nấu thành cơm". Chỉ cần đã nên nghĩa phu thê thì phụ mẫu ta vì danh tiếng, cũng sẽ gả ta cho hắn mà thôi.
Nhưng hắn lại nói rằng hắn là người có học, không thể làm ra chuyện đồi bại như vậy. Dù sao cũng nhất quyết không giúp. Ta lại đến ngôi miếu đổ nát vài lần. Có lần, ta bỏ xuân dược mua được lúc đi bán giày vào rượu của hắn, nhưng hắn không uống. Hắn nói uống rượu sẽ ảnh hưởng đến việc đọc sách. Chỉ còn ba ngày nữa thôi là Trịnh Què sẽ đến nhà ta rước dâu đi rồi.
Ta khóc mà rằng: "Cố ca ca, huynh có phải thấy ta không xứng với mình? Huynh yên tâm, chỉ cần huynh lấy ta, tạm thời giúp ta qua cơn hoạn nạn này, đợi huynh thi đỗ, ta sẽ tự mình rời đi, tuyệt không làm lỡ việc huynh cưới tiểu thư khuê các, được không?"
Ta lại nói: "Ta biết giặt giũ nấu cơm, khâu giày bán lấy tiền, huynh đi thi cần bạc, ta có thể lo liệu cho huynh ăn học, huynh sẽ chẳng thiệt thòi gì đâu."
Cố Yến Thanh chỉ khẽ liếc nhìn ta, không nói lời nào.
Ta đành thở dài. Trách mình sức yếu, không thể ép buộc được một nam nhân.
Nhưng nếu ta có sức mạnh, há còn sợ gì cái xã hội đầy bất công này? Ta lên phố, mua thuốc mê, bỏ vào nước trà trong nhà cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-thanh-than-cung-trang-nguyen/3729991/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.