"Ý cậu là sao! Cậu mắng chúng tôi ngu ngốc phải không?" Bỗng nhiên Trịnh Ngẫu tỉnh ngộ, lập tức nóng nảy từ trên ghế sofa nhảy dựng lên, trừng mắt nhìn Mạnh Giang Thiên.
Lâm Vi Hồng không hiểu sao nhìn Trịnh Ngẫu, đột nhiên ánh sáng chợt lóe, cũng trong nháy mắt bừng tỉnh đại ngộ, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức khó coi.
"Đừng kích động, ngốc cũng có cái tốt của ngốc. Tôi cũng đi mò kim đáy biển thử." Mạnh Giang Thiên giải thích một câu âm dương quái khí xong trước khi hai người nổi giận thì lợi dụng dị năng hệ không gian chạy trốn.
"Chị Vi Hồng, cậu ta mắng chúng ta ngu xuẩn." Trịnh Ngẫu vẫn tức giận, oán giận nhìn Lâm Vi Hồng.
"Tên mất nết này. Chúng ta phải tìm lối vào phòng thí nghiệm dưới lòng đất trước cậu ta. Ngày hôm qua có bãi đỗ xe đáng ngờ điều tra sao rồi? Có vấn đề gì không?" Lâm Vi Hồng cũng khẩn cấp hăng hái mười phần.
"Đã điều tra, dị năng rung động trong bãi đỗ xe kia là đến từ một dị năng giả cấp một, hắn cướp bóc một người bình thường tan tầm, cũng không có gì dị thường." Trịnh Ngẫu gõ vào máy tính nói.
"Rác rưởi, một dị năng giả mà đi cướp bóc người thường, loại người này nên bị ném ra khỏi khu an toàn, để cho bọn họ tự sinh tự diệt. Còn gì đáng ngờ nữa, tôi đi xem ngay bây giờ." Lâm Vi Hồng vỗ bàn hỏi.
"Tạm thời không có." Trịnh Ngẫu lắc đầu, do dự tiếp tục nói: "Chị Vi Hồng, em cảm thấy tên mất nết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-tan-the-toi-duoc-ban-trai-cu-cuu/2462341/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.