CHƯƠNG KẾT
Ngày hôm đó, Trình Lạc Sơ đã ở bên mộ của Trình Nhiên cùng mẹ và chú Trình cho đến khi mặt trời lặn. Giữa chừng, cậu cảm nhận được chiếc điện thoại trong túi rung lên liên tục, nhưng cậu chẳng để tâm, cứ để nó rung cho đến khi hết pin và tắt máy.
Khi mặt trời lặn, chú Trình dìu mẹ cậu đang buồn bã, chưa muốn rời khỏi mộ của Trình Nhiên xuống núi, còn Trình Lạc Sơ chỉ lặng lẽ theo sau, không nói một lời.
Chú Trình lái xe đến, sau khi đặt mẹ cậu ngồi ổn định ở ghế sau, chú quay lại ghế lái, nhìn thấy Trình Lạc Sơ vẫn đứng ngoài xe bèn nói: “Còn suy nghĩ gì nữa? Mau lên xe đi, bên ngoài lạnh lắm.”
Nghe vậy, Trình Lạc Sơ mới cảm thấy cái lạnh len lỏi vào người, cậu kéo lại áo khoác ấm rồi ngồi vào ghế phụ.
“Chú Trình, Trình Nhiên không phải ra đi đột ngột đúng không ạ?” Trình Lạc Sơ liếc nhìn mẹ đang ngủ ở ghế sau, xác nhận rằng bà đã ngủ say rồi mới mở miệng hỏi chú Trình đang lái xe.
Vừa dứt lời, trong xe bỗng chốc trở nên yên lặng. Chú Trình không trả lời ngay, chỉ để lại sự im lặng khiến Trình Lạc Sơ cảm thấy lo lắng.
Thực ra, cậu không phải vô cớ nghi ngờ, nhưng câu nói của người y tá dọn phòng hôm nay khiến cậu không khỏi đặt dấu hỏi.
Khoảng hai phút sau, khi đèn đường chuyển sang màu đỏ, chú Trình mới dừng xe lại và nói: “Lạc Sơ, con thật sự rất thông minh, thông minh đến mức đôi lúc chú quên rằng con chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-song-lai-toi-tro-thanh-con-cho-liem-cua-vo-toi/4704656/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.