Khi đến văn phòng, Khương Điềm kéo một chiếc ghế của giáo viên khác lại và bảo Trình Lạc Sơ ngồi xuống.
Sau khi Trình Lạc Sơ ngồi, Khương Điềm vẫn chưa nói gì. Nhìn biểu cảm của cô, dường như cô đang suy nghĩ xem làm thế nào để nói ra chuyện này.
Khương Điềm nhìn Trình Lạc Sơ với ánh mắt lo lắng khiến cậu đột nhiên cảm thấy hoảng hốt trong lòng. Ngay sau đó, cậu nghĩ về người mẹ đã lâu không liên lạc, và khi nghĩ đến đó, trái tim cậu đột ngột thắt lại, cảm giác như có điều gì đó đột nhiên đứt đoạn. Chưa kịp để Khương Điềm nghĩ ra cách nói, Trình Lạc Sơ đã nói: “Có phải gia đình em đã xảy ra chuyện gì không?”
Khương Điềm không ngờ cậu lại đoán nhanh như vậy, nhưng cô vẫn gật đầu: “Sáng nay bố dượng của em đã gọi điện cho cô, nói rằng em trai em, Trình Nhiên, đêm qua đột ngột ra đi.”
“Ra đi?”
“Ra đi……”
Trình Lạc Sơ đột nhiên đứng bật dậy từ ghế, quay người đi ra ngoài. Khương Điềm chặn cậu lại, cậu có phần sốt ruột, thấy có người ngăn cản, suýt chút nữa cậu không kiềm chế được cơn giận của mình. Cậu cố gắng kiềm chế cảm xúc bực bội và nhìn Khương Điềm.
Khương Điềm biết cậu đang gấp nên không nói nhiều lời thừa thãi: “Cô đã xin nghỉ nửa tháng cho em. Trong thời gian này, hãy xử lý mọi việc của em trai em và ở bên mẹ em một thời gian rồi hãy quay lại.”
Trình Lạc Sơ ngần ngại một chút sau đó nói: “Cảm ơn cô, cô Khương.”
Trình Nhiên ra đi một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-song-lai-toi-tro-thanh-con-cho-liem-cua-vo-toi/4704655/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.