TAM QUAN VỠ NÁT
Trình Lạc Sơ thản nhiên vẫy tay, “Được rồi, em biết rồi.”
Khi Trình Lạc Sơ bước ra khỏi phòng, cậu vô tình chạm mặt với ông chủ đang đứng ngay bên ngoài. Cậu định mở miệng nói gì đó, nhưng khi lời vừa đến miệng thì cậu chợt nhận ra mình dường như không có tư cách để nói những điều này với ông chủ.
Cậu mím môi, cúi đầu nhìn điện thoại vẫn đang đổ chuông liên tục, rồi gật đầu chào ông chủ.
“Xin lỗi, tôi đi….”
“Đừng lo, tôi sẽ chú ý hơn đến Tiểu Điềm. Gần đây tôi quá bận nên không để ý đến cảm xúc của em ấy. Nhưng….. có lẽ ngay từ đầu, cách tôi bắt đầu với em ấy đã khiến em ấy hiểu lầm. Tôi sẽ giải quyết hết những chuyện này, cậu yên tâm. Một khi tôi đã ở bên Tiểu Điềm, tôi sẽ không để em ấy chịu thiệt thòi chút nào.” Ông chủ nói với giọng đầy hối lỗi và áy náy khiến Trình Lạc Sơ đang bước đi cũng phải dừng lại.
“Những lời này, anh nên nói với chính anh ấy thì hơn. Anh ấy không phải người không biết lý lẽ, cũng không phải kiểu người cố chấp. Tính cách của anh ấy thoải mái, chỉ cần anh giải thích rõ ràng, anh ấy sẽ nhanh chóng quên đi.” Trình Lạc Sơ đáp lại với giọng điệu bất đắc dĩ.
Ông chủ thở phào, vừa cười vừa nói, “Phải, tôi biết mà. Em ấy hoạt bát như vậy, chỉ cần giải thích rõ thì chẳng bao lâu em ấy sẽ lại vui vẻ như trước.”
Trình Lạc Sơ quay đầu nhìn anh ta, ngạc nhiên khi thấy ông chủ nở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-song-lai-toi-tro-thanh-con-cho-liem-cua-vo-toi/4704648/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.