NGẠI NGÙNG
Ông chủ thở dài bất lực, sau đó nhanh chóng thay đổi sắc mặt để đón tiếp người tiếp theo đến tham gia sự kiện.
Sau khi kéo Trình Lạc Sơ vào phòng nghỉ của nhân viên, Tiểu Điềm lấy ra một bộ đồng phục mới toanh từ ngăn kéo phòng thay đồ.
“Nè, đây là bộ mới mà ông chủ đặt may đấy. Tôi biết cậu sẽ quay lại nên đã lén báo số đo chiều cao và kích cỡ của cậu đó.” Tiểu Điềm mở túi đựng quần áo, trong đó là một bộ vest đen ôm dáng với vài chi tiết trang trí màu tím đậm.
Tiểu Điềm đẩy Trình Lạc Sơ vào phòng thay đồ, vừa đẩy vừa phấn khích nói, “Bộ này nhìn hợp với cậu quá! Màu tím là hợp với cậu nhất, mặc vào chắc chắn đẹp mê hồn, chắc chắn sẽ khiến đám nhân viên mới đến đây cứ kiêu căng khinh thường người khác phải ngẩn ngơ chết mất.”
Trình Lạc Sơ bình thản đáp lại, “Không phải ông chủ nói là đủ nhân viên phục vụ rồi sao, sao còn tuyển thêm người?”
“Ai biết anh ấy nghĩ gì. Rõ ràng là có cậu, có tôi, có bartender là đủ rồi, thế mà tự dưng lại đi tuyển thêm bao nhiêu người, mà ai nấy đều làm như không xem ai ra gì, cứ như mấy công tử bột ấy.” Nhắc đến đây, Tiểu Điềm lại nổi cáu, cậu ta đứng ngoài phòng thay đồ, kể lể với Trình Lạc Sơ bên trong, “Cậu biết không, mấy ngày đầu họ mới đến, tôi tưởng là dễ gần lắm, không nói chuyện với tôi chắc là vì mới đến nên chưa quen, thế là tôi chủ động bắt chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-song-lai-toi-tro-thanh-con-cho-liem-cua-vo-toi/4704647/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.