Trong bữa tiệc, Chiêu Hoa lên tiếng nói: "Bẩm phụ hoàng mẫu hậu, nữ nhi mới học được một khúc nhạc, muốn đàn một khúc góp vui, chúc mừng Chiêu Nhân hoàng tỷ."
Phụ hoàng do dự một chút, sau đó mới nói: "Cho phép."
Trong tiểu thuyết, Chiêu Hoa đàn một khúc nhạc lộn xộn, sau đó lại phối hợp với vẻ mặt kỳ quái của mình, khiến phụ hoàng vui vẻ ra mặt.
Tiếp theo đó, Chiêu Dương cũng đàn một khúc, tiếng đàn du dương, khiến tất cả mọi người đều kinh diễm.
Nàng lưu lạc trong dân gian, nghe nói từ nhỏ đã phải làm việc nặng nhọc, thế mà vẫn có làn da trắng nõn như ngọc, đôi tay mềm mại như bún.
Hơn nữa cầm kỳ thi họa, cái gì cũng tinh thông.
Ta rất bội phục, cũng rất tò mò.
Sau khi Chiêu Hoa đàn một khúc nhạc dở tệ, ta mới hoàn hồn.
Nàng ta le lưỡi, làm một cái mặt quỷ.
Thế nhưng kỳ lạ là, phụ hoàng lại đen mặt, không vui vẻ chút nào.
Chiêu Hoa luống cuống thỉnh tội.
Phụ hoàng trầm giọng nói: "Chiêu Hoa chểnh mảng việc học tập, không chú tâm lễ nghi, từ hôm nay cấm túc một tháng, mong rằng sau này con thành tâm hối lỗi."
Chiêu Hoa sợ tới mức mặt mày trắng bệch, vội vàng quỳ xuống cầu xin.
Thế nhưng phụ hoàng lại chỉ phất tay, ra hiệu cho nội thị đưa nàng ta xuống.
Chiêu Hoa vội vàng nói: "Là Chiêu Dương hoàng tỷ bảo con đàn một khúc!"
Mẫu hậu rốt cuộc cũng lên tiếng: "Còn không mau đưa Chiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-phu-hoang-thuc-tinh/3575405/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.