Chiêu Dương sợ hãi nhưng vẫn tỏ ra hiểu chuyện: "Con không có bất mãn. Có thể phụng dưỡng phụ hoàng mẫu hậu, để con được làm tròn chữ hiếu, con đã vô cùng mãn nguyện rồi."
Mẫu hậu xúc động ôm lấy Chiêu Dương: "Con của ta, con là một đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện."
Phụ hoàng khẽ quát, giọng nói không vui gần như sắp tràn ra ngoài: "Từ nhỏ Chiêu Nhân đã ngoan ngoãn hiếu thuận, hoàng hậu có nhìn thấy không?"
Mẫu hậu sững sờ, còn muốn biện minh: "Chiêu Nhân và Chiêu Dương dù sao cũng khác nhau."
Đúng vậy, Chiêu Dương mới là con gái ruột của mẫu hậu, còn ta chỉ là con của một cung nữ.
Phụ hoàng vẫn gật đầu: "Tuy đều là nữ nhi của trẫm, nhưng Chiêu Nhân là do hoàng hậu một tay nuôi nấng, hoàng hậu hẳn là hiểu Chiêu Nhân hơn. Chiêu Dương mới hồi cung được vài ngày, cần phải tiếp xúc thêm mới có thể hiểu rõ hơn."
Sắc mặt mẫu hậu cứng đờ, chưa kịp nói tiếp, phụ hoàng đã dặn dò Lý công công:
"Soạn chỉ, Chiêu Nhân đoan trang hiền thục, cần mẫn nhu mì, giỏi việc nhà, đức hạnh vẹn toàn, trẫm rất an ủi, phong làm Trưởng công chúa hộ quốc."
Ta cũng không ngờ, phụ hoàng lại dễ dàng ban phong hiệu cho ta như vậy.
Niềm vui bất ngờ ập đến, ta ngơ ngác quỳ xuống tạ ơn.
Mẫu hậu sắc mặt cứng đờ, ánh mắt nhìn ta vô cùng phức tạp.
Nhưng mà trước khi Chiêu Dương được tìm thấy, mẫu hậu còn nói ta là người giống bà nhất trong số
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-phu-hoang-thuc-tinh/3575404/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.