Chuyện náo nhiệt nhất ở âm ty dạo gần đây chính là chủ thượng nhặt về một chiếc đèn giấy.
Theo đại nhân Đế Thính nói, là hôm Trung Nguyên, nhặt được bên bờ hoàng tuyền, vừa vặn dừng lại ở chỗ ấy, lọt vào mắt của chủ thượng.
Người ở âm ty bắt đầu suy đoán, dù thế nào cũng nên là một chiếc đèn hoa sen lộng lẫy, nếu không thì không thể bị nhìn trúng giữa biển đèn đó được.
Hôm Trung Nguyên cảnh tượng ở hoàng tuyền ra sao, bọn họ biết quá rõ, hàng nghìn chiếc đèn chen chúc nhau rối hết cả mắt, nào có chuyện “vừa vặn” như lời đại nhân Đế Thính nói.
Bọn họ chờ rồi lại chờ, chờ đến khi thật sự nhìn thấy chiếc đèn nhỏ kia, cạn lời hàng loạt.
Vừa nhỏ vừa nhăn nheo, chỉ là một chiếc đèn hoa tội nghiệp.
Chưa nói đến sóng của hoàng tuyền, vẩy vài giọt nước vào có khi cũng đủ để dập tắt nó.
Nếu không vì hôm nay là Trung Nguyên, nước dưới âm ty yên tĩnh, chảy êm đềm thì sợ là đã dìm chết chiếc đèn từ lâu rồi.
Mỗi người một suy nghĩ khác nhau, xa xa nhìn thoáng qua thấy Lục Chinh cầm đèn đi vào trong phòng.
“Đại nhân nhặt chiếc đèn này về là có ý gì vậy nhỉ?” Có người hỏi.
“Chủ tử làm việc còn cần lý do sao, muốn nhặt thì nhặt thôi.”
“Ừ nhặt thì nhặt, nhưng sao còn mang về ấy, Trung Nguyên sắp qua rồi.”
“Nói không chừng là muốn nuôi đó?”
“Nuôi cái gì cơ? Nuôi một chiếc đèn? Ông cảm thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-nhan-viec-o-minh-phu/2153992/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.