Phó Vân Triều bị quấy rầy, tâm trạng không tốt cho lắm.
Nhìn đống nguyên liệu chưa rửa trên bàn, sự thiếu kiên nhẫn của anh hiện rõ trên khuôn mặt. Cảm xúc trong mắt người đàn ông đặc biệt rõ ràng khi anh ta bực bội, điều này khiến Lục Dư không nhịn được nhìn anh thêm vài lần nữa.
Chắc chắn một điều rằng, nếu lúc này Phó Minh đứng trước mặt Phó Vân Triều, Phó Vân Triều sẽ bẻ cổ lão ta luôn.
Rời tầm mắt, Lục Dư nói: "Đi một chuyến cũng không sao, chỗ này có thể để dành ăn tối. Điều kiện là anh cần giải quyết xong việc trước giờ nấu cơm tối"
Nói xong, cậu ôm nguyên liệu vào bếp và nhét chúng vào tủ lạnh. Tủ lạnh của cậu lúc nào cũng trống rỗng, chỉ khi Phó Vân Triều tới nấu ăn thì mới có thứ gì đó để vào. Đóng cửa tủ lạnh, Lục Dư quay lại thì không biết từ lúc nào Phó Vân Triều đã đi theo vào, vẻ mặt không kiên nhẫn và phiền muộn của người đàn ông đã được che dấu hoàn hảo, gặp ánh mắt của chàng trai, anh nhướn mày: "Có muốn ăn chút gì trước không?"
Phó Vân Triều biết rõ Phó Minh đưa anh đi khám thực chất là có ý đồ xấu, mặc dù đối phương nói là cùng ăn, nhưng có thể coi như là nói suông.
"Không sao, không đói lắm"
Sáng nay ăn nhiều rồi, bây giờ Lục Dư vẫn còn cảm thấy bụng hơi no. Đi một chuyến nhà Phó Minh cũng có thể vừa tiêu hóa. Nghe Lục Dư nói vậy, Phó Vân Triều cũng không nói thêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-nha-ma-tro-thanh-ke-van-nguoi-ghet/3552471/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.