🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Đây là lần thứ hai Lục Dư và Phó Vân Triều hôn nhau.



Không giống lần hung dữ mạnh mẽ trong phòng tập quyền anh trước đó, như muốn nuốt đối phương vào bụng, lần này nụ hôn nhẹ nhàng hơn nhiều.



Khi Lục Dư nói ra hai chứ "Hôn không?", cậu chắc chắn rằng Phó Vân Triều sẽ không từ chối. Rốt cuộc, ánh mắt của người đàn ông nhìn cậu quá lộ liễu và thẳng thắn, đôi mắt đen đó thoạt nhìn có vẻ sâu thẳm, nhưng thực chất là dục vọng dâng trào mạnh mẽ hơn cả bóng đêm, tùy ý bao phủ, chiếm hữu lấy người ấy.



Ngón tay Phó Vân Triều vuốt ve khóe môi Lục Dư, vết thương để lại lần trước lúc này đã biến mất, anh chỉ có thể cảm nhận được làn da mỏng manh mịn màng khi đầu ngón tay cọ vào, sau khi xoa nhẹ vài lần, anh hạ mắt xuống nhìn ánh mắt của Lục Dư, cười khẽ: "Vừa rồi tôi ngửi thấy mùi bạc hà chanh"



Đầu ngón tay nâng cằm cậu thanh niên, anh nói nhỏ: "Giờ thì để tôi nếm thử một chút nhé?"



Nói xong, nụ hôn liền đến. Đầu lưỡi khẽ cạy mở hàm răng trắng sứ, không có công kích thô bạo, chỉ có nhẹ nhàng âu yếm mút lấy mật ngọt đầy mê hoặc. Nhưng dường như có vẻ không mấy dễ chịu hơn lần trước. Lục Dư được Phó Vân Triều ôm chặt trong lòng, tay cậu để trên vai người đàn ông, ngón tay vô thức nắm lấy vai anh, đôi chân dài áp sát chân đối phương, nụ hôn dài khiến cậu có chút khó thở.



Ánh mắt dần trở nên mơ

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-nha-ma-tro-thanh-ke-van-nguoi-ghet/3552470/chuong-53.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Sau Khi Nhà Ma Trở Thành Kẻ Vạn Người Ghét
Chương 53: Ân nhân cứu mạng
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.