"Buông ra."
Giọng nói của Tô Nam mang theo sự cảnh cáo.
Phó Dạ Xuyên không hề dừng lại đúng mực như trước, ngược lại còn ôm cô c.h.ặ.t hơn. Giọng hắn mang theo cái lạnh không thể che giấu: "Đi ăn với ai thế, hửm?"
Lòng hắn khó chịu, hắn sợ hãi cảm giác thực sự mất đi cô.
Tô Nam nhíu mày, Phó Dạ Xuyên xoay người cô lại, đối diện với ánh mắt của cô. Khoảng cách giữa hai người cực gần, đã vượt quá giới hạn an toàn thường ngày. Tô Nam dùng ánh mắt lạnh lùng dò xét sự bất thường của Phó Dạ Xuyên, nhưng chẳng nhìn ra được gì.
Hắn không hề uống rượu.
Cô trả lời câu hỏi của hắn:
"Không liên quan đến anh, tôi cũng chẳng cần phải giải thích gì với anh cả."
Phó Dạ Xuyên nheo mắt cười, một tia trầm mặc lạnh lẽo lướt qua đôi mắt dài hẹp. Hắn thừa biết đó là ai, nhưng vẫn muốn nghe cái tên đó từ miệng cô, giống như một kẻ tự ngược đãi bản thân.
"Đồ đâu?" Tô Nam nhắc nhở.
"Đồ gì?"
"Anh trêu đùa tôi đấy à!"
Tửu Lâu Của Dạ
Phó Dạ Xuyên mỉm cười, hắn chỉ tìm một cái cớ để cô rời khỏi bữa tiệc, không ngờ một tiếng rưỡi sau cô mới tới. Sự kiên nhẫn của hắn dần trở nên cuồng bạo, nhưng vẫn phải cố kìm nén. Hắn tùy tiện lấy một chiếc USB trong xe mình bỏ vào túi xách của Tô Nam.
Thấy vậy, Tô Nam muốn đẩy hắn ra, nhưng Phó Dạ Xuyên cứng như sắt đá, bất động thanh sắc, nhìn cô bằng ánh mắt u tối. Hai người đối mặt suốt mười mấy giây,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ly-hon-toi-thua-ke-khoi-tai-san-hang-ty/5295671/chuong-548.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.