Thế nhưng Thương Khiêm chẳng hề để tâm đến câu nói mang tính cảnh cáo đó.
Ánh mắt anh dịu dàng lướt qua Tô Nam, rồi tiếp tục điềm tĩnh trả lời câu hỏi của Tô Dịch Phong.
Tô Dịch Phong: "Cậu và Tô Nam là bạn bè, hãy thay tôi để mắt xem xung quanh có ai phù hợp không, chúng tôi làm sao yên tâm để nó cô đơn một mình được?"
Tô Dịch Phong cười nói đầy vẻ khẩu thị tâm phi, đến nỗi ngón tay của Tô Cẩn cũng khựng lại một nhịp. Sau đó, anh ta như không có chuyện gì xảy ra, gắp một miếng cá lên chậm rãi thưởng thức.
Thương Khiêm mỉm cười tự nhiên: "Tô tiểu thư ưu tú như vậy, người theo đuổi đương nhiên không ít, nhưng người có thể xứng đáng với cô ấy thì lại chẳng có mấy ai. Tôi thấy Tô tiểu thư rất tận hưởng cuộc sống gia đình, Tô chủ tịch chắc hẳn luôn nâng niu cô ấy như công chúa trong nhà, người ngoài có tốt đến mấy cũng không thể tâm đầu ý hợp bằng người nhà được."
Tô Dịch Phong nhướng mày, vô cùng tán đồng với lời của Thương Khiêm, câu nói này đã chạm đúng vào tim đen của ông.
Ông gật đầu lia lịa:
"Đúng là đạo lý này, cả nhà chúng tôi đều phải nhường nhịn nó, nó vui thì chúng tôi mới vui."
Câu nói này không nghi ngờ gì chính là ngầm khẳng định vị thế người thừa kế vững chắc của Tô Nam trong gia đình họ Tô.
Tô Cẩn thậm chí còn không thèm ngẩng đầu lên, chẳng hề bận tâm đến việc này, Tô Nam lại càng coi đó là chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ly-hon-toi-thua-ke-khoi-tai-san-hang-ty/5295670/chuong-547.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.