Có lẽ do tối qua mọi người chơi hơi quá, nên sáng hôm sau ai nấy đều dậy muộn. Bên ngoài, cơn mưa phùn vẫn rơi lất phất, kéo dài không dứt, dịu dàng mà ẩm ướt.
Có thể vì thời tiết, Phó Dạ Xuyên bỗng sốt cao. Ngô Đồ Đồ là người phát hiện đầu tiên, bác sĩ bận rộn suốt nửa ngày mới hạ được sốt.
Hắn không thể tiếp tục ra ngoài dầm mưa, chỉ có thể yếu ớt nằm trên giường, khuôn mặt trắng bệch, không chút huyết sắc, yếu đuối đến mức khiến người khác nhìn mà xót xa.
Tô Dịch Phong còn đặc biệt sang thăm mấy lần, khi Phó Dạ Xuyên tỉnh, giọng hắn khàn khàn, trầm thấp:
“Thật ra mưa cũng không sao, nếu chú thấy chán, con có thể cho người chuẩn bị xe, đi dạo ngắm cảnh cũng được.”
Tô Dịch Phong vỗ vai hắn:
“Thôi, cậu bệnh thế này rồi, tôi cũng sợ lây sốt mất.”
Phó Dạ Xuyên: “…”
Tửu Lâu Của Dạ
Ánh mắt hắn đảo một vòng quanh phòng, không thấy Tô Nam đâu, trong đôi mắt thoáng hiện nét thất vọng.
Tô Dịch Phong khẽ ho:
“Tiểu Nam nói muốn đến trường dạo một vòng, sau đó đi dự buổi họp lớp, đang chuẩn bị ra ngoài đấy.”
Ánh mắt Phó Dạ Xuyên khẽ lay động, ho khan mấy tiếng:
“Cho người đi cùng cô ấy…”
“Yên tâm, có Thường Lịch đi cùng rồi.”
“Cho cả Ngô Đồ Đồ đi.” Phó Dạ Xuyên lại ho thêm hai tiếng.
Ngô Đồ Đồ lập tức sáng mắt, nhanh chóng hiểu được ẩn ý của sếp, quả nhiên là thấu đáo vô cùng!
“Đúng đúng, Thường quán quân thì âm thầm bảo vệ, còn tôi bảo vệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ly-hon-toi-thua-ke-khoi-tai-san-hang-ty/4907459/chuong-444.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.