"Lư Hữu?" Hai từ này gây ra sự hứng thú của Tiêu Tĩnh.
"Ừ, đây là một nhóm người yêu thích trợ giúp lẫn nhau trong hoạt động thểthao." Cho là Tiêu Tĩnh không hiểu gì, Lý Hiểu giải thích cho cô.
"Tôi hiểu." Tiêu Tĩnh gật đầu một cái, "Tôi đã từng tham gia hoạt động LưHữu một lần, nhưng vì bình thường không vận động, cảm thấy cản trở bọnhọ, về sau tôi không tham gia nữa."
"Phần lớn hoạt động Lư Hữuđều rất vui vẻ, khi tham gia hoạt động, còn có thể gặp bạn bè, như vậylúc đối mặt nhiều người xa lạ, sẽ không cảm thấy luống cuống." Lý Hiểuđưa ý kiến cho Tiêu Tĩnh, "Chúng ta coi như là quen thuộc, nếu tham gia, sẽ rất thú vị, về phần cản trở vừa nói sẽ không có, chúng ta tham giaLư Hữu, người lớn tuổi nhất đã là tám mươi, cô bình thường không vậnđộng, vậy có thể so sánh với ông lão tám mươi tuổi rồi hơn nữa có tôi ởđây, sẽ không để cho cô gây cản trở, như thế nào, cùng nhau tham giathôi."
"Tôi đã tệ đến mức có thể so sánh với ông lão tám mươituổi sao?" Tiêu Tĩnh miễn cưỡng nói: "Chỉ là, anh tham gia hoạt động có cả ông lão, các hoạt động này thích hợp cho thân thể người trung niênvà ông lão vậy không phải quá tốt sao?"
"Ông lão kia mỗi ngày đều vận động, thân thể còn rất khỏe mạnh, mỗi tháng có thể đi leo núi một lần đấy."
"Xem ra tôi thật sự rất tệ, lượng vận động của tôi không bằng một ông lão tám mươi tuổi." Tiêu Tĩnh vỗ trán.
"Cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ly-hon-la-bao-vat/2265036/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.