"Quân Vũ, cậu đừng cắt câu lấy nghĩa, nhét chữ vào mồm tôi!"
Diệp Thanh Y quát thao mỗi lần đối diện với Diệp Quân Vũ là cô ta không thể nào bình tĩnh được, những gì hắn đang có vốn dĩ thuộc về cô ta, nếu như năm đó cô ta không sơ ý thì bao giờ đến lượt nhà ba ba hống hách? Thằng khốn này thậm chí còn không bố cô ta một tiếng "bố" cho đàng hoàng nữa.
"Rõ ràng ý chị là vậy mà! Nếu chị cảm thấy oan ức thì câm miệng lại đi, mỗi lần chị mở miệng, có lần nào là không nói bậy đâu? Chẳng hiểu sao với người có đầu óc kém như chị lain khiến tên họ Thái kia đồng ý lấy chị nữa. Hay là chị lấy cổ phần của mình ra dự dỗ hắn kết hôn hả?"
Diệp Quân Vũ mỉa mai.
"Cậu... Người nên ngậm miệng là cậu đó." Diệp Thanh Y bị nói trúng chỗ hiểm nên thẹn quá hoá giận, quát lớn: "Bây giờ là lúc đem chuyện của tôi ra bàn tán hả? Không phải nên nói chuyện của Diệp Thiên Ý hay sao? Rõ ràng là cô ta chối bỏ nhà họ Diệp trước, bây giờ còn mặt mũi để cầu xin được quay về à? Cậu cưu mang nó không sợ bố sẽ giận hả?"
Thấy Diệp Thanh Y thay đổi chủ đề, Diệp Quân Vũ cũng không ngần ngại hùa theo: "Chị cảm thấy tôi giống loại người thích lấy lòng người khác, sợ cái này, tránh cái kia không? Tiểu Ý là em gái tôi, tôi cưu mang con bé thì có gì sai chứ? Lẽ nào phải như chị, liên kết người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ly-hon-chong-cu-phat-hien-toi-om-con-bo-tron/2726360/chuong-87.html