Khi một ai đó được ông trời giao cho sứ mệnh lớn lao, thì trước tiên họ nhất định sẽ phải chịu nỗi khổ về tâm chí, mệt nhọc về gân cốt, đói…
Muốn giết một người, vậy thì quét mã trả tiền cho đối phương trước cũng chẳng là việc quá đáng gì.
Nhân viên cửa hàng mở to cặp mắt đáng yêu. Nhìn qua nhìn lại hai người, cuối cùng tầm mắt dán chặt lên người Chương Trình, đồng thời đưa tay lần mò tới vị trí của chiếc điện thoại báo động dưới quầy.
Sau khi chú ý tới động tác của đối phương, Chương Trình cười cười, rồi lấy điện thoại ra.
Tiền là cho, nhưng cô ta sẽ phải trả giá rất đắt cho lòng tham của mình.
“Được rồi, cục cưng, chúng ta có thể đi về nhà rồi.”
Quả nhiên nhân viên cửa hàng và những người khác đều tin tưởng, cũng không có tính toán ngăn cản Chương Trình lại, vừa lúc Tưởng Xuân cũng đuổi tới nơi.
Trước khi cô bị Chương Trình ôm lấy lôi ra khỏi cửa hàng, A Điêu chỉ vào Tưởng Xuân rồi nói: “Tốt, em tha thứ cho anh, nhưng anh nhớ phải hứa với em, chia tay với hắn. Về sau không được ngủ chung với hắn sau lưng em, trừ phi em đồng ý.”
“Nếu anh muốn một chân đạp hai thuyền, trái ôm phải ấp, chơi long đùa phượng thì phải trả thêm tiền.”
Tưởng Xuân: “?”
Chương Trình: “…”
Người trong cửa hàng: “!!!”
Không phải chứ, người trẻ tuổi bây giờ có phải hiểu được quá nhiều không đó?
──────── ⋆⋅☆⋅⋆ ────────
Chưa bao giờ gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-linh-khi-tro-lai/1991235/chuong-19.html