Đối phương cũng là khách trọ, sau khi người nọ ngăn cửa thang máy đóng lại, liền cười xin lỗi với A Điêu, tiếp đó gã dùng thẻ thân phận quẹt một cái.
Gã đến nhà ăn ở lầu hai.
Đúng rồi, hiện tại cũng sắp tới giờ cơm chiều rồi.
A Điêu cũng không nhìn chằm chằm vào người ta, bởi vì như vậy là không lễ phép, cô chỉ hơi cảm khái trong lòng: Thành phố đúng là thành phố, quả nhiên không giống với huyện thành nhỏ, tố chất của người này ấy vậy mà còn cao hơn bộ đầu Phong Đình nữa.
Vậy… Có muốn xoát điểm hảo cảm của gã không nhỉ?
A Điêu không biết là giờ phút này, Chương Trình cũng đang suy nghĩ: Trùng hợp như vậy, hiện tại có nên giết cô ta hay không đây? Nếu muốn rửa sạch dấu vết lưu lại trong khách sạn thì có hơi phiền phức, nhưng sau khi lấy được vật dẫn linh khí liền rời đi, cũng dứt khoát lưu loát, tuy nhiên … Trong thang máy có camera theo dõi.
Con số tầng lầu hiện trên thang máy đang giảm dần. Lúc tới tầng thứ ba, Chương Trình chuẩn bị động thủ, bởi vì gã vẫn luôn cúi đầu từ lúc bước vào nên camera theo dõi không có chụp được mặt mình. Mà với độ cao của tầng thứ ba này, chỉ cần sau khi thành công xong thì gã có thể lập tức nhảy qua cửa sổ bên hông rồi rời đi bằng sân sau, huống chi lần này gã đang dùng thân phận giả, nên dù quan phủ tra xét hệ thống khách sạn cũng vô ích mà thôi.
Nếu như thế…
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-linh-khi-tro-lai/1991232/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.