Âm thanh ngoài cửa sổ càng lúc càng rõ ràng, tiếng rít thảm thiết như bao trùm toàn bộ ngôi nhà.
Những âm thanh này lọt vào tai Mộc Tiên lại giống như bản nhạc du dương nhất, khiến tâm trạng ông ta càng thêm thoải mái.
Ông ta đứng dậy đi ra ban công, trên mặt mang vẻ khoái chí nhìn xuống, muốn xem bộ dạng thảm hại của Kỳ Vũ Thu.
Lúc ở Hiệp hội Huyền học, cái vẻ ung dung tự tại, đầy vẻ chế giễu của Kỳ Vũ Thu khiến Mộc Tiên cực kỳ ghét. Nếu không phải kiêng dè thân phận, ông ta thật muốn xé nát khuôn mặt đó ngay tại chỗ, xem tên nhóc này còn giữ được vẻ mặt đó không.
Đứng trên ban công, sân biệt thự trong mắt Mộc Tiên đã hoàn toàn thay đổi, cái sân sáng sủa dưới ánh nắng tháng Chín, giờ lại bị bao phủ bởi làn sương mù âm u. Rất nhiều cái bóng đen xám xuyên qua lại trong sương mù, quấn lấy nhau, nuốt chửng nhau, rồi bên thua biến mất hoàn toàn, bên thắng thì lớn mạnh hơn một chút rồi tiếp tục tìm kiếm con mồi tiếp theo.
Toàn bộ cái sân đã trở thành chiến trường của những ác quỷ này, và bóng dáng màu trắng kia trong chiến trường đặc biệt nổi bật, Mộc Tiên liếc mắt đã tìm thấy vị trí của cậu.
Ông ta nheo mắt nhìn với vẻ cười cợt, nhưng lại thấy Kỳ Vũ Thu đứng bất động trong sân, trên tay dường như cầm thứ gì đó, còn những cái bóng màu xám và đen kia vây quanh cậu, gần như nhấn chìm bóng dáng cậu.
Nụ cười trên mặt Mộc Tiên dần tắt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-lao-to-huyen-hoc-xuyen-thanh-phao-hoi-gia-mang-thai/4668418/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.