Tại Hiệp hội Huyền học, Ngô Quảng Phong đang đau đầu bàn bạc với người của Núi Thanh Mang về việc tìm kiếm người Tương Nam, nghe báo cáo từ người phụ trách khu Đông Thành, ông chỉ muốn lật tung cái bàn.
"Cậu nói cái gì?!" Gân xanh trên trán ông giật giật, trừng mắt nhìn người phụ trách.
Người phụ trách sợ đến mức không dám nói lớn, có chút khó xử: "Tôi chỉ là thấy chuyện này liên quan đến cậu Kỳ, có lẽ không dễ xử lý, nên mới đến báo cáo..."
"Bên đó không xảy ra chuyện gì lớn chứ?" Ngô Quảng Phong từ từ ngồi lại ghế, trầm giọng hỏi.
Người phụ trách vội vàng gật đầu: "Bảo vệ bên cạnh Mẫn Dục đã kịp thời chặn người đó lại, không bị thương. Hơn nữa, sau khi cậu thanh niên ra tay với Mẫn Dục bị bắt đi, cảnh sát cảm thấy có gì đó không ổn nên đã kịp thời liên hệ với bên chúng ta, tôi đã đến xem, lá cờ trong tay cậu ta chỉ là một sản phẩm làm dở, hoàn toàn vô dụng."
"Hơn nữa, theo lời khai của cậu ta, cậu ta nợ nần cờ bạc của người khác, có người tìm đến nói với cậu ta rằng chỉ cần đóng một màn kịch như vậy, là có thể trả hết nợ và còn được cho thêm một khoản tiền lớn."
Ngô Quảng Phong nghe Mẫn Dục không sao mới thở phào nhẹ nhõm: "Chắc chắn không phải đệ tử Tam Dương Quan chứ?"
"Chắc chắn, chỉ là một tên côn đồ vô lại, đồn cảnh sát khu Đông còn có hồ sơ phạm tội trước đây của cậu ta."
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt..." Ngô Quảng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-lao-to-huyen-hoc-xuyen-thanh-phao-hoi-gia-mang-thai/4668417/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.