Đêm đã khuya, khu phố cũ vắng hẳn người qua lại. Hàng quán hai bên tuyến đường lần lượt đóng cửa; chỉ còn duy nhất một tiệm tạp hóa nhỏ còn sáng đèn.
Chủ tiệm đang gấp hai chiếc bàn ngoài cửa, khom lưng chuẩn bị đem vào trong thì chợt thấy dưới ánh đèn đường, cách đó không xa, có một bóng người bước tới. Ông giật mình, thả tay ra khỏi bàn, liếc nhìn rồi quyết định bước lại xem thử.
Trong ánh đèn ông mới thấy rõ đó là một bà cụ già, mặc bộ đồ kiểu thời dân quốc, trên tay chống cây gậy đen và quấn theo nhiều chiếc lục lạc bằng kim loại. Bà bước đi chậm rãi, mắt nhìn khắp xung quanh như đang tìm kiếm điều gì; những chiếc lục lạc kêu lách cách theo nhịp bước, vang lên tiếng leng keng mảnh trong đêm tĩnh.
Đã hơn nửa đêm, người trẻ thường đã về nhà cả, sao một bà già còn ở đây tìm con giữa khuya? Ông chủ tiệm thấy vậy trong lòng vừa lo vừa cảm động. Bà dừng lại ở ngã tư, lục túi lấy ra rồi ném xuống đất một thứ gì đó, rồi đi tiếp.
Từ trong ngõ có tiếng chó sủa khe khẽ, khiến ông chủ chợt hồi hộp. Ông bưng giẻ lau, nhẹ giọng hỏi:
— Bác ơi, khuya thế này bác chưa về à?
Bà cụ chậm rãi ngẩng đầu, cười mệt mỏi, những nếp nhăn in hằn trên gương mặt:
— Tôi ra tìm con gái tôi. Nó có vẻ như lạc đường, không thấy về.
Ông chủ nghe vậy thấy buồn. Bà trông đã chừng sáu bảy mươi tuổi, trong khi con gái bà lẽ ra cũng phải ngoài ba mươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-lao-to-huyen-hoc-xuyen-thanh-phao-hoi-gia-mang-thai/4668398/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.