Ngồi đối lập, thêm đai an toàn thắt chặt, Lăng Sở Dạ không tài nào quan sát được sắc mặt khó coi của Mễ Bối, chỉ có thể thì thầm, rót mật vào tai hòng trấn an:
- Bối Bối ngoan! Sắp qua rồi, em ráng chịu một chút.
Mặc dù toàn thân Mễ Bối hoàn toàn tê liệt, choáng váng đến say sẫm mặt mày, trước mắt là một màu đen mờ ảo, nhưng Mễ Bối biết được, vào lúc này không nên làm phiền đến anh.
Cô gắng gượng ôm chặt cổ anh hơn, vùi mặt vào bờ vai rắn chắc mang cảm giác an toàn mà thủ thỉ:
- Em... em ổn, anh đừng quan tâm.
Dứt lời, Mễ Bối chậm rãi quay đầu muốn nhìn ra khung cảnh phía sau, thì liền bị Lăng Sở Dạ ghì chặt, ấn quay trở lại.
- Đừng nhìn, sẽ sợ!
Đồng thời, người đàn ông ấy cũng đưa mắt nhìn xa xăm ra bên ngoài, thầm cảm thán trước sức mạnh đáng sợ của thiên tai.
Cảnh tượng hết sức kinh hoàng, người tâm không vững sẽ rất dễ hoảng loạng, thêm nhiều phiền toái. Cho nên, anh mới cấm cản Mễ Bối như vậy.
Dù chỉ mới hơn hai giờ chiều, mà bầu trời đã tối đen như mực, không khác gì đêm khuya. Từng tia sét đánh xuống tạo ra các vầng sáng nảy lửa.
Thật may, tuy vỏ của trực thăng được làm bằng nhôm dẫn điện, nhưng được thiết kể theo nguyên lý Faraday hiện đại, nên có thể nói là bất khả xâm phạm với sấm sét. Chỉ cần không bị đánh vào phần mềm sau lớp vỏ thì sẽ an toàn tuyệt đối.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ket-hon-thong-doc-roi-vao-bien-tinh/2704042/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.