Thấy nàng né tránh, Cố Kính Diêu cũng không nổi giận, hắn vẫn kiên trì nắm chặt, giọng hắn dần hạ xuống: “Đừng động, vết thương đau.”
Đau thật sự rất đau, Triệu Tư Tư không còn kháng cự, nhịn cho hắn lại băng thuốc, thay băng gạc, nhìn hắn tháo ra miếng gạc dính máu.
Triệu Tư Tư khẽ thì thầm một câu: “Bẩn.”
“Ngu ngốc.”
Lời nói cùng lúc bật ra miệng họ, Cố Kính Diêu vẫn nghe thấy chữ kia, rõ ràng, chói lọi, là sự khinh bỉ nàng che giấu trong lòng.
Một tiếng xương khớp rắc rắc, miếng gạc giữa các đốt ngón tay hắn bỗng nhăn nheo, xoắn vặn, gân nổi phập phồng trắng ra.
Hắn chưa từng nghĩ nàng dám ngay trước mặt hắn nói ra như vậy, nàng thật sự cho rằng hắn bẩn.
Nàng dám sao!
Cố Kính Diêu nhìn chằm chằm người nàng mảnh mai như tơ, chậm rãi nới lỏng miếng gạc nhăn ấy, đồng thời ánh mắt cũng hạ xuống, cơn giận đang gào thét trong lòng hắn bị hắn kìm lại: “Uống thuốc.”
Triệu Tư Tư nhìn hắn, rõ ràng là hắn lại giận, đã từng chạm môi người khác rồi lại đến chạm môi nàng, Triệu Tư Tư trong lòng sinh ra cảm thấy khó chịu.
“Vậy phiền Nhiếp Chính Vương cầm, ta còn một tay có thể dùng.”
Ý nói ngầm, không cần hắn phải đút thuốc cho.
Cố Kính Diêu hoàn toàn làm như không nghe thấy.
Nàng vô lực chống cự, hắn rõ ràng cũng rất cố chấp.
Trong bế tắc, Triệu Tư Tư chọn há miệng, để Cố Kính Diêu cầm thìa đút từng thìa cho nàng.
Trong điện dần rơi vào im ắng, thỉnh thoảng chỉ có tiếng sứ vỡ va
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-hoa-ly-vi-nhiep-chinh-vuong-dien-cuong-chi-muon-cung-chieu-ta/4907170/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.