Cố Kính Diêu đẩy cửa bước vào.
Lúc này, Triệu Tư Tư đang tựa người vào đầu giường, y phục mỏng manh lại rách rưới vài chỗ. Mồ hôi lạnh thấm ướt mái tóc đen óng, xõa rối bên má. Dẫu bệnh sắc tái nhợt, vẻ mỹ lệ diễm lệ kia vẫn khiến người ta chẳng thể dời mắt.
Mộ Dung Tín ngồi bên cạnh, ngón tay khẽ xoay cây ngân châm, đâm sâu ba phần lại nhẹ tay rút ra. Thấy mũi kim nhanh chóng chuyển sang màu đen, sắc mặt y càng thêm tái nhợt.
Khi Nhiếp Chính Vương tiến đến, Mộ Dung Tín liền đưa châm ra cho hắn xem:
“Kim Cốc còn bao lâu nữa tới?”
Cố Kính Diêu nhìn chằm chằm vào đầu kim đen kịt kia, giọng khàn trầm:
“Ngày mai.”
“Cũng chỉ kịp ngày mai thôi, đến lúc đó phải uống thang thuốc thứ ba.”
Mộ Dung Tín dùng khăn lụa gói ngân châm, khẽ thi lễ rồi dẫn các thái y lui ra.
Trong điện phút chốc chỉ còn hai người.
Cố Kính Diêu bưng bát thuốc còn nóng, ngồi xuống bên giường.
Triệu Tư Tư hơi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn yếu ớt, ánh mắt mơ hồ nhìn về phía Nhiếp Chính Vương.
Tầm mắt hai người chạm nhau.
Trong ánh sáng mờ tối, giữa làn hơi ấm của hương thuốc, một thoáng giao nhau ấy như hòa làm một, vừa chân thật vừa mông lung.
Giây lát, Cố Kính Diêu đưa tay vén những sợi tóc dính trên má nàng, khẽ chạm vào trán kiểm tra.
Cảm giác bỏng rát truyền tới đầu ngón tay — cùng với một loại cảm xúc kỳ lạ mà chính hắn cũng không hiểu.
Triệu Tư Tư theo phản xạ né tránh, cố chống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-hoa-ly-vi-nhiep-chinh-vuong-dien-cuong-chi-muon-cung-chieu-ta/4907169/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.