Tạ Hạc Diệu dừng một chút, lại cười rộ lên: "Vậy Nhị hoàng huynh đi cùng đệ.”
Tạ Trường Sinh vui vẻ cười lên: "Được.”
Tạ Hạc Diệu thật sự ngồi xổm xuống bên mảnh đất bên cạnh Tạ Trường Sinh.
Nhìn Tạ Trường Sinh chà xát đất trong chốc lát, hắn hỏi: "Nấm nhỏ, đệ có đau chỗ nào không?"
Tạ Trường Sinh chỉ chỉ cái mông của mình.
Tạ Hạc Diệu: "......”
Hắn lại hỏi: " Đệ thật sự không nhớ nhị ca à? Vậy đệ còn nhớ hay không......”
Hắn tiến đến bên tai Tạ Trường Sinh, mùi rượu trộn lẫn hương thơm nồng đậm chui vào trong xoang mũi Tạ Trường Sinh, xông đến y muốn hắt xì.
Giọng Tạ Hạc Diệu vẫn mang theo nụ cười, nhưng lại lộ ra một vẻ u ám kỳ lạ: "Đệ còn nhớ chân của ta bị què như thế nào không?”
Bị què thế nào?
Không biết, trong sách lại chưa từng nói qua.
Còn chưa kịp để Tạ Trường Sinh phản ứng, Tạ Hạc Diệu lại cười: "Thôi nào tam đệ, đừng chơi nữa, hoàng huynh có chuyện chính muốn nói với đệ.”
“Là về Phương tiểu Hầu gia.”
Tạ Hạc Diệu vừa dứt lời, Tạ Trường Sinh đột nhiên đứng bật dậy, lùi về một bên vài bước rồi lại ngồi xổm xuống.
Tạ Hạc Diệu ngẩn ra, cũng đi theo.
Ai ngờ vừa bước một bước, Tạ Trường Sinh như thể tránh thứ gì bẩn thỉu, lại liên tiếp lùi về hướng ngược lại mấy bước.
"Trường Sinh, đệ đang tránh hoàng huynh sao?”
Tạ Trường Sinh bịt tai, khuôn mặt vừa giận dữ vừa tủi thân: "Nấm! Sẽ không! Nói chuyện! Huynh! Đừng nói chuyện với ta! Đừng! Phiền quá đi!”
Tạ Hạc Diệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-gia-ngu-ta-bi-chuong-an-am-lanh-doi-theo/4818110/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.