Kẻ ngốc chia làm nhiều loại.
Thần trí không rõ.
Nói năng lảm nhảm.
Có khuynh hướng đả thương người.
Có khuynh hướng tổn thương mình......
Trong số vô vàn loại kẻ ngốc ấy, mục tiêu của Tạ Trường Sinh là trở thành một kẻ ngốc mà:
Một người không đả thương người, không đả thương mình, không có tính công kích.
Nhìn qua thì ngươi nghĩ y là người bình thường, nhưng khi y mở miệng là biết ngay não của người này có vấn đề, đến mức chẳng ai thèm chấp với người ngốc như y.
Nói khó cũng khó.
Nói đơn giản cũng đơn giản.
Dù sao từ nhỏ đến lớn, Tạ Trường Sinh cũng thường bị nói là đầu óc khác người.
-
"Điện hạ, điện hạ, nô tỳ nói gì ngài có nhớ không?”
Hoàng đế nghe tin đứa con trai nhỏ yêu quý nhất bị ngã xuống nước, lập tức ban ba câu khẩu dụ, thúc giục Tạ Trường Sinh đến Dưỡng Tâm Điện diện thánh.
Cung nữ Dương La bên người Tạ Trường Sinh vừa giúp y mặc bộ y phục sạch sẽ, vừa lo lắng treo những món trang sức quý giá có giá trị liên thành lên thắt lưng của y, vừa hỏi Tạ Trường Sinh đầy lo lắng.
Tạ Trường Sinh gật gật đầu.
"Vậy, điện hạ, ngài nói xem, ngài đã đồng ý với nô tỳ điều gì?”
Tạ Trường Sinh mân mê viên đá hồng ngọc trên thắt lưng, cười ha hả: "Nếu phụ hoàng hỏi ta làm sao mà trở nên ngốc nghếch, ta sẽ nói... sẽ nói…”
Tạ Trường Sinh đang nói nửa chừng thì bất ngờ dừng lại, ừm cả nửa ngày, rồi đột nhiên nhớ ra, vỗ tay cười lớn: "Ta sẽ nói là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-gia-ngu-ta-bi-chuong-an-am-lanh-doi-theo/4818108/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.