Sau khi Kỳ Hữu Vọng được Chu Thư kiểm soát tác phong ăn uống, chưa đến một tháng, mặt nàng đã béo lên trông thấy, tuy rằng chỉnh thể thoạt nhìn vẫn khá nhỏ gầy, nhưng thần sắc gương mặt làm người ta cảm giác càng thêm có tinh thần, linh động hơn.
Chu lão mẫu vui mừng lại có chút thất lạc báo việc này cho Phương thị, Phương thị nói: "Xuân Ca nhi là do chúng ta nhìn nàng lớn lên, cho nên khó tránh khỏi nuông chiều nàng, nàng vừa làm nũng, chúng ta đã không còn cách nào rồi. Nhưng Chu tiểu thư thì khác, nàng ấy cũng không phải vì Xuân Ca nhi làm nũng mà chịu thỏa hiệp."
Lúc trước đáp ứng việc cầu thân hoang đường này cho Kỳ Hữu Vọng, sao Phương thị lại không muốn mượn một tay Chu Thư, để cuộc sống của Kỳ Hữu Vọng thay đổi theo chiều hướng tốt hơn chứ!
Lúc nói chuyện, bên ngoài viện Phương thị lại truyền đến chút động tĩnh, Chu lão mẫu có chút tò mò, nhưng không thể hiện ra. Mà Phương thị lại nhắm mắt thở dài, hiển nhiên là đã dự liệu được chuyện gì xảy ra.
Chỉ chốc lát sau, hạ nhân liền đến báo: "Lão phu nhân, tam công tử đến thỉnh an lão phu nhân."
Phương thị nói: "Không cần, nói hắn về đi!"
Chu lão mẫu khẽ giật mình, trước khi Phương thị cố kị 'Điềm xấu' của tam công tử, trước hết đều nghĩ đến hắn là tôn nhi của bà, cho nên bất luận là thế nào, bà cũng không cự tuyệt việc tam công tử thỉnh an, cũng sẽ không bỏ qua sự tồn tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-duong-thanh-dai-nong-ho/2277807/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.